I always love you – chap 2


CHAP 2

10 năm sau

Những tia nắng ban mai theo gió tràn vào căn phòng nhỏ qua cánh cửa sổ khép hờ như để đánh thức con mèo lười biếng đang cố rúc sâu hơn vào chăn khi mà từng cơn gió nhè nhẹ cứ mơn trớn tóc và má cậu. Nhưng cuối cùng thì Yunho cũng chịu thua, tung chăn nhảy xuống giường. Bước đến bên cửa sổ để mở rộng cánh cửa hơn và hít đầy lồng ngực không khí trong lành buổi sáng, cậu khoan khoái hét to ra ngoài cửa sổ:

–         Park Yunho hôm nay chính thức là học sinh trung học rồi!!!!

–         Yunho ah, em dậy rồi thì mau thay đồ rồi xuống ăn sáng, không là muộn đấy.

Đáp lại cậu chỉ có tiếng Yoochun từ dưới nhà vọng lên. Yunho hí hửng thay bộ đồng phục mà huyng mình đã là lượt thẳng thớm từ tối qua rồi chạy sang nhà tắm, dành vài phút để săm soi cái mặt mình trong gương. Cậu không thể dừng việc nhăn răng ra cười ngớ ngẩn khi cuối cùng mình cũng được sử dụng kem cạo râu của Yoochun rồi. Mặc dù mới có mấy cọng lún phún như kiểu lông tơ trên làn da mịn màng thôi nhưng mà giờ cậu là người lớn rồi, phải như huyng mình chứ. Lần trước cậu cũng hý hoáy thử, bị Yoochun bắt gặp nên giật mình, lưỡi dao cứa xoẹt một đường nhỏ xíu ngay dưới cằm. Sau đó thì huyng cậu cấm tiệt không cho sờ đến mấy thứ đó nhưng mà kệ, cậu đã lớn rồi chứ bộ. Bước vào tuổi dậy thì, Yunho lớn nhanh như thổi, chưa gì đã cao gần mét bảy lăm, suýt soát Yoochun rồi. Giọng cậu cũng trầm trầm hơn, nhưng lúc cần vẫn có thể cao chói lói như trước. Cậu chỉ dừng việc chăm chút mái tóc nâu mềm dài ôm lấy khuôn mặt và chiếc gáy cao trắng ngần của mình khi nghe thấy tiếng gọi lần thứ hai của Yoochun. Xuống đến nơi thì thấy anh đã bày sẵn bữa sáng trên bàn, bản thân mình thì đang giải quyết nốt cốc café rồi với lấy chiếc cặp, trước khi đi còn dặn với lại:

–         Huyng đi trước nhé, bento huynh nhét vào cặp em rồi đó. Nhớ khóa cửa cẩn thận. Em nhớ đường đến trường chưa?

–         Huyng dẫn em đi vài lần nên em nhớ rồi.. nhưng mà huyng không đợi em đi cùng à? – cậu vội vã cắn miếng bánh, vừa nhai vừa hỏi.

–         Đừng ăn vội mà đau bụng bây giờ. Hôm qua bệnh viện gọi cho huyng, huyng tranh thủ qua xem umma thế nào rồi đến trường luôn. Em đừng lo, em đến thăm umma sau khi tan học cũng được.

–         Dạ, huyng đi cẩn thận.

Cậu nhìn cánh cửa khép lại một lúc rồi quay lại ăn nốt bữa sáng. Trong lòng Yunho cảm thấy buồn buồn trước căn nhà trống vắng. Một năm trước, umma cậu vất vả quá mà bị suy nhược cơ thể, thỉnh thoảng lại phải nhập viện tĩnh dưỡng cả tháng. Những lúc như vậy Yoochun và cậu luôn thay phiên vào chăm sóc bà. Bản thân anh cậu đã bắt đầu đi làm thêm để phụ giúp umma từ lâu, giờ Yoochun đã là một giáo viên thanh nhạc hẳn hoi ở học viện SM được vài tháng rồi, lương cũng khá nhưng anh vẫn cố gắng làm thêm ở bar hay các quán trà để dành dụm tiền cho Yunho được học ở trường tốt nhất. Về phần cậu, biết là umma và huyng mình luôn vất vả mà chẳng làm được gì để giúp, cậu chỉ có thể cố gắng học tập thật tốt và nghe lời umma với Yoochun. Thế nên cậu học rất giỏi. Kỳ thi tốt nghiệp vừa rồi cậu đứng đầu bảng xếp hạng của thành phố nên được đặc cách mời đến học tại học viện SM, nơi anh cậu đang dạy, còn có cả học bổng nữa chứ. Lớn lên cậu đã hiểu ý nghĩa của việc appa đi công tác xa thật là xa nên cậu luôn tự nhủ rằng mình cũng phải làm gì đó để giúp gia đình thôi. Cậu đang định chiều nay sẽ lang thang xuống phố kiếm việc làm thêm. May mà học viện SM ở khu trung tâm sầm uất nên cậu sẽ có cớ đi làm mà không bị Yoochun phát hiện. Anh mà biết thế nào cũng cấm cậu. Anh muốn cậu chuyên tâm học hành, một mình anh vất vả là đủ rồi. Yunho biết thế nên thương huyng mình lắm.

Mải nghĩ vẩn vơ Yunho không nhận ra là mình đã đứng trước học viện SM từ bao giờ. Yoochun đã dẫn cậu đến đây vài lần để tham quan trước khi quyết định chọn trường nên cậu nhớ đường như lòng bàn tay rồi. Yunho đẩy cao gọng kính, lắc lắc đầu lấy lại tinh thần rồi hào hứng bước vào trường như kiểu duyệt binh, bỏ qua những ánh mắt kỳ quái đang hướng về phía cậu. Bất chợt có tiếng còi xe moto gầm rú sau lưng làm Yunho giật bắn người, quay lại thì thấy một chiếc phân khối lớn đã lao đến rất gần, chẳng thể phản ứng kịp, cậu chỉ biết đưa tay che đầu, mắt nhắm tịt chờ đợi một cú va chạm khủng khiếp. Vài học sinh nữ gần đó sợ hãi hét lên ầm ĩ.

Rầm… xẹt xẹt…

1s

2s

3s…

10s

Yunho khẽ mở mắt ra và ngạc nhiên vì chẳng thấy cái moto nào trước mặt, bản thân cũng lành lặn chẳng sứt mẻ miếng nào có điều tất cả học sinh xung quanh thì mặt xanh lét vừa nhìn chòng chọc vào cậu vừa lùi dần ra xa. Yunho không phải ngốc, phản ứng của mọi người làm cậu cảm thấy thà mình bì đâm có khi còn may mắn hơn. Cậu thật sự không muốn quay lại một chút nào nhưng mà khổ nỗi, không quay lưng lại thì làm sao cậu vào trường được đây?

Thu hết sức can đảm, cậu cúi đầu thật thấp rồi quay lại. Đập vào mắt cậu là một đôi ủng dây da hầm hố, xa xa là chiếc phân khối lớn nằm dẹp lép, bốc khói, bánh xe vẫn quay tít chưa ngừng. Chủ nhân của đôi ủng và chiếc xe có vẻ không kiên nhẫn nổi khi cậu mãi vẫn chưa chịu ngẩng mặt lên. Tức khí hắn túm lấy cổ áo rồi kéo cậu sát vào mặt hắn. Hắn cao hơn Yunho đến nửa cái đầu làm cậu phải kiễng cả chân lên để có thể ngang tầm mắt với hắn. Cậu dần ghi nhận vào trí óc một mái tóc vàng vuốt keo dựng ngược lên, một bên tai đeo chiếc khuyên hình đầu lâu, đôi lông mày dày ngự trị trên đôi mắt dài giận dữ đang muốn xuyên thủng vài lỗ trên mặt cậu. Chiếc mũi cao và thẳng. Một khuôn mặt đẹp. Nếu như đôi môi mỏng kia không nhếch lên mà gằn từng chữ.

–         Muốn.chết.hả? Đừng có chết trước xe ông chứ! ĐỀN MAU!

–         Ah… ha… hic. Tôi xin lỗi mà…

Yunho líu ríu, mà cậu cũng không hiểu sao mình lại lâm vào cảnh này chứ, ngay vào ngày đầu tiên nhập học nữa chứ. Có phải tại cậu đâu, tại hắn lái xe đấy chứ!!!! Nhưng cậu chỉ dám gào hét trong đầu thôi chứ nào dám hé răng. Mặc dù bề ngoài nhìn cậu có vẻ to con đấy nhưng thực ra Yunho yếu xìu à. Được mỗi cái cao thôi. Mà “đối thủ” của cậu lúc này còn cao hơn cả nửa cái đầu. Cậu mà động thủ dễ hắn cho cậu cùng chung số phận với cái xe của hắn luôn.

–         Tôi… tôi sẽ trả anh tiền sửa xe… – cậu lắp bắp

–         5 triệu Won – hắn trả lời ngay tắp lự, không cần suy nghĩ.

–         Yah! Anh đừng thấy tôi hiền mà bắt nạt nha! Gì mà mắc dữ vậy? – cậu giật mình đánh thót, quên cả sợ.

–         Thế cậu nghĩ cái xe đó đáng giá bao nhiêu khi nó được nhập khẩu từ Đức hả?

–         Tôi… tôi…

Cậu sững người, 5 triệu ư? Cậu đào đâu ra số tiền đó? Số tiền đó bằng lương cả nửa năm của Yoochun huyng và đủ để cậu đóng học phí cả năm trời. Hình ảnh huyng cậu làm việc vất vả và umma đang nằm trong bệnh viện thoáng qua trong tâm trí cậu. Đôi môi Yunho run run, ánh mắt thất thần, cậu không để ý hắn đã thả áo cậu và quan sát từng phản ứng của cậu một cách thích thú. Vừa lúc hắn định mở miệng thì một giọng hét xứng tầm… sát thủ tru tréo tên hắn:

–         Cái tên Max Choikang kia! Mới sáng ngày ra đã xả rác ngay đường đi lối lại thế này thì ai còn ra vào được trường hả?

–         Aihsss! Con cá heo lắm điều này! Đủ rồi đó nha Kim.Jun.Su!

Hắn bực bội quay lại để ném tia nhìn tóe lửa vào thằng bạn thân và cũng là địch thủ trong mọi lĩnh vực đang lôi cả tổ tông mấy đời nhà hắn ra mà réo. Hình như mỗi sáng không được réo tên hắn thì Junsu không thể bắt đầu ngày mới. Biết sao được, đúng là chiếc xe của hắn đang chắn giữa đường làm Junsu không thể đóng cổng trưòng lại. Cậu nằm trong ban quản giáo của hội học sinh, và nhiệm vụ của ban là quản lý số học sinh đi muộn. Vậy nên nếu cậu đóng được cổng ngay bây giờ thì cậu có thể – lần đầu tiên – gán cho tên Max bất trị này cái tội đi học muộn rồi. Đang tranh cãi với Max, Junsu chợt nhận ra cậu nhóc dong dỏng cao đang hóa đá bên cạnh. Ngay lập tức, cậu quay sang Yunho mà tấn công tới tấp:

–         Hey, cậu là học sinh mới hả? Wow, cao đấy, vóc dáng cũng được, vào câu lạc bộ bóng đá đi – miệng nói tay không ngừng rờ rẫm người Yunho trong khi chủ thể đang đứng hình tập hai với chất giọng có một không hai đó.

–         Này, làm gì thế – Thấy thằng bạn có ý đồ gì đó, Max phản ứng liền.

–         Ha ha, Max này, có được anh chàng này đội bóng đá của tớ sẽ dễ dàng đạt chức vô địch năm nay cho đội bóng rổ của cậu hít khói

–         Cậu đừng có hòng – Max độp lại – cậu ta đồng ý vào đội bóng rổ rồi

–         Cái gì? Từ bao giờ? Này – Junsu quay sang Yunho – có phải thằng cha này đe dọa cậu không vậy?

Yunho định mở miệng thì bắt gặp cái nhếch môi ngạo nghễ trên mặt Max với ánh mắt hắn nhìn về phía chiếc xe đang nằm chỏng chơ gần đó. Đúng lúc ấy tiếng chuông báo hiệu vào tiết vang lên, cậu nhân lúc Max quay đi mà cắm đầu chạy thẳng, vừa chạy vừa hét:

–         Hic… các anh tha tôi đi mà…

–         Trời ơi – Junsu nhìn theo xuýt xoa – tốc độ chạy nước rút nhanh thế kia, không vào đội bóng đá thì uổng quá.

–         Cậu đừng có mơ đi – Max càu nhàu tiến tới nâng cái xe tội nghiệp dậy.

–         Lần này tôi nhất định sẽ thắng cậu, mà có chuyện gì xảy ra với cái xe của cậu vậy?

–         Tại cậu ta.

–         Trời… tôi phải gọi điện về bảo người nhà sửa sang nhà cửa tránh bão đây. Max đại gia lại bỏ qua cho ai đó dám đụng vào vật cưng của mình ư? – Junsu làm trò tếu, bỏ qua cái liếc xéo sắc như dao cạo của Max.

–         Tôi đang định thì cậu nhảy vào đó. Có muốn tôi bắt cậu đền thay cậu ta không hả, con cá heo vô duyên này.

–         Yah! Đủ rồi đấy nhé. Đã bao nhiêu lần tôi bảo cậu đừng có gọi tôi là cá heo không nghe hả?

–         Vậy gọi là đồ mông vịt nhé.

–         Con ma đói này, nói nữa ăn chưởng đấy nhé. – như chợt nhớ ra điều gì, Junsu dịu giọng – mà cậu ta tên gì vậy? lớp nào?

–         À há

Max hét lên làm Junsu hí hửng đợi câu trả lời rồi dắt xe đi thẳng, để lại thằng bạn chẳng hiểu ra đâu vào đâu. Làm sao có câu trả lời khi mà hắn cũng quên, chưa kịp truy nã ra cơ chứ.

…………………….

Yunho thấy thanh thản phần nào khi yên vị ngồi xuống chiếc bàn của mình. Thật hú hồn khi cậu không thấy hai tên đó đuổi theo. Có lẽ đến cuối giờ họ sẽ quên mất mà tha cho cậu thôi. Vì cao nhất lớp nên Yunho bị xếp ngồi trong góc. Cậu cũng thấy mừng về điều đó. Từ bé, cậu đã không giỏi và cũng không thích giao tiếp với người lạ rồi. Lại thêm cặp kính cận dày cộp với cái đầu lúc nào cũng cúi gằm vào sách thế kia, bạn bè trong lớp cũng nhanh chóng quên mất sự hiện diện của cậu.

Đến trưa cậu vác bento lên sân thượng ngồi ăn một mình. Lúc giải lao giữa giờ Yoochun có chạy qua bảo cậu cứ ăn trước vì anh có cuộc họp đột xuất, chẳng biết bao giờ mới xong. Sau đó thì cậu bị cả lũ con gái trong lớp hỏi tới tấp về thầy Park. Yunho rất vui vì anh mình được yêu quý ở trường, có điều họ chẳng để cậu yên ổn mà ăn. Đó là lý do tại sao cậu ngồi ở đây, giờ này, một mình, dù không muốn cậu cũng không thể ngăn bản thân mình thở dài não nuột. Thôi thì cũng được ăn đồ Yoochun huyng nấu, ngon thật là ngon. Đang cắn dở con tôm chiên cậu chợt nghe thấy tiếng xì xào bàn luận gần đó.

–         Này, sắp có trò vui rồi.

–         Chuyện gì thế?

–         Sáng nay có đứa không may, chắc bước nhầm chân khi ra khỏi nhà nên dám đụng đến Choikang.

–         Uh, tao cũng thấy tận mắt. “thú cưng” của Choikang bị dẹp lép. Mày nghĩ số phận thằng đó sẽ thế nào?

–         Nhẹ thì bị tẩn một trận, nặng hơn thì bị cả trường ghét…

–         Uh, lần trước cũng có thằng sợ quá chuyển trường rồi.

Yunho giật thót tim khi nghe thấy cuộc nói chuyện. Làm sao cậu quên được cái tên Choikang đó cơ chứ. Vậy là cái “đứa không may” đó chắc chắn là cậu rồi. Cậu không thể chuyển trường được, cũng không thể đền tiền ngay hay để anh cậu biết. Làm sao bây giờ? Lo quá đến nỗi cậu quên cả hộp cơm còn dở. Đang vò đầu bứt tai thì cậu nghe thấy cuộc nói chuyện tiếp tục.

–         Nhưng tao nghe nói khủng khiếp nhất là bị Choikang đòi tiền

–         Hả? Cậu chủ tập đoàn Shim lừng lẫy thiếu gì tiền mà còn đòi?

–         Thế nên mới lạ.

–         Thế sự trừng phạt như thế nào?

–         Cũng không biết, vì từ khi hắn chuyển đến đây thì chưa đứa nào xấu số đến vậy, nặng nhất cũng mới chỉ bị cả trường ghét thôi.

–         Ha ha, không biết lần này Choikang sẽ làm gì? Tao thấy…

Yunho ngạc nhiên khi sự im lặng bất chợt bao phủ. Cậu đang tò mò dõi theo câu chuyện để phần nào chuẩn bị sẵn tinh thần cho số phận của mình. Cậu chỉ nghe tiếng xin lỗi ríu rít và tiếng chân chạy cầu thang rầm rập rồi tất cả lại yên lặng đến đáng sợ. Yunho khẽ nép sát vào mép tường để ngó xem chuyện gì xảy ra rồi vội quay ngoắt lại, lưng dán sát vào tường, mắt mở to, tay thì vô thức đặt lên ngực, nơi con tim cậu đang đập như trống thúc quân trên chiến trường. Đến khi lấy lại nhịp thở cậu cố nhìn lại lần nữa rồi gục đầu thất vọng vì mình không nhìn nhầm.

Max Choikang đang đứng dựa vào lan can sân thượng với điếu thuốc phì phèo trên môi. Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên cười khi nghĩ đễn sáng nay. Chiếc xe yêu quý bị trầy xước cũng làm hắn bực bội đôi chút nhưng hắn thấy thích thú khi nhớ tới “nạn nhân” mới nhất của mình. Bản thân hắn cũng bất ngờ trước yêu cầu mình đưa ra. Hắn chỉ thấy buồn cười trước một thằng nhóc cao mà nhát, cố thu mình lại, mắt nhắm tịt, môi chu ra. Hình ảnh đó làm hắn nhớ đến một kỷ niệm thật đẹp trong quá khứ. Thế là, không báo trước, miệng hắn mở ra đòi đền bù thiệt hại. Hắn khẽ kéo sợi dây chuyền khỏi áo, mặt dây chuyền hết sức kỳ quái, một chiếc móc quần áo hình gấu Pooh. Hắn khẽ hôn lên mặt dây rồi bỏ lại vào trong. Có chết hắn cũng không thể để ai thấy được cái đó. Không thì còn đâu hình tượng Max Choikang nổi tiếng lạnh lùng nhẫn tâm được chứ. Dụi điếu thuốc hút dở xuống nền bê tông cứng ngắc, hắn rời sân thượng. Còn lại một mình, cậu gục đầu xuống gối. ‘Làm sao đây…’

Yunho đứng đợi Yoochun trước khu phòng giáo viên để cùng về. Từ lúc gặp nhau cậu không nói lời nào. Yoochun thấy lạ khi cậu em mình cứ bần thần, lơ đãng. Bình thường thì chắc đã tíu tít kể với anh những chuyện xảy ra trong ngày đầu tiên đi học rồi đấy. Sáng nay cậu đã mong chờ thế cơ mà. Giờ lại thế này, thỉnh thoảng lại cắn môi dưới như đang suy nghĩ gì ghê gớm lắm. Hết chịu nổi, anh gợi chuyện:

–         Yunnie ah, ngày đầu tiên đi học vui không? Huyng xin lỗi vì không ăn trưa với em nha. Từ mai hai anh em mình sẽ ăn cùng nhau. Sân sau trường rộng và thoải mái lắm. Mình có thể ra đó ăn.

–         Ah dạ… – Yunho giật mình ngẩng lên – vâng… còn hôm nay thì.. um… em vui lắm…

Đúng là có chuyện gì với Yunho của anh rồi. Cậu có biết nói dối đâu, bằng chứng là không dám nhìn anh mà cứ cắm đầu nhìn xuống đất kìa. Yoochun chợt cười nhẹ khi tưởng tượng rằng cậu em mình có thể nhìn rõ cả lũ kiến đang bò dưới chân ý chứ.

–         Yunnie ah, nếu có chuyện gì thì cứ tâm sự với huyng, được chứ? Anh em mình không giấu nhau chuyện gì mà, nhỉ?

–         Dạ… em…

Yunho ấp úng. Cậu thực sự không muốn cho Yoochun biết chuyện này nhưng cậu không biết mình có đủ tự tin để đương đầu với Max Choikang một mình không. Mà đúng là… nghĩ đến Tào tháo, Tào tháo đến liền. Cậu như chôn chân tại chỗ khi thấy hắn đứng dựa cổng, vẫn đang mặc đồng phục chứ không phải bộ đồ khủng bố hồi sáng.

 

——– Yunho’s POV ———

Không phải hắn đứng đó đợi mình chứ, hic hic, làm sao đây?

——– End of Yunho’s POV——-

 

Cậu muốn quay 180 độ để chạy về cổng sau của trường nhưng đôi mắt mở to của hắn cho cậu biết là cậu đã bị phát hiện, và khôn hồn thì đừng có chạy trốn hay giả bộ không biết hắn. Khi chỉ còn cách cổng trường 10m, biết không thể nào trốn được, cậu dừng lại, lí nhí:

–         Huyng… huyng ah…

–         Gì thế Yunnie? – Yoochun cũng dừng lại nhìn cậu em mình

–         Huyng về trước… có được không? Lát em sẽ qua thăm umma sau rồi về nhà…

–         Em định làm gì à? Huyng có thể đợi em cùng về.

–         Không sao đâu huyng… chẳng là… – cậu ấp úng, cố nói dối thật trôi chảy – em thấy trong trường có nhiều câu lạc bộ ngoại khóa hay quá… nên…

–         Ah, uh, đúng rồi… Yunnie vào trung học rồi phải tham gia nhiều hoạt động ngoại khóa nữa. Huyng quên mất là Yunnie đã lớn rồi nhỉ. Ha ha, chắc không muốn lúc nào cũng bị huyng kèm cặp để còn tìm bạn gái nữa chứ!

–         Huyng!!! – Mặt cậu đỏ bừng.

–         Huyng đùa thôi, nhưng đừng về muộn quá nhé. Có gì gọi huyng.

Yunho vẫy vẫy tay tạm biệt Yoochun rồi len lén nhìn về phía Choikang. Cậu cảm tưởng có cục gì ở cổ nuốt không trôi khi mà mặt hắn… sao mà trông càng dễ sợ hơn vậy? Cuộc nói chuyện nghe lỏm được trên sân thượng tự nhiên tràn về làm cậu như chôn chân tại chỗ.

———– Choikang’s pov———–

Tên ngốc này, có thời gian để cười cợt với thằng cha kia thì lại đây mau lên. Để ông chờ đến bao giờ nữa.

Đừng có cười kiểu ngu vậy, nhìn ngứa mắt quá đi.

———– End of Choikang’s pov——–

–         Chào… chào anh – cậu lí nhí – tôi.. tôi không có đủ số tiền đó ngay bây giờ… tôi có thể trả góp cho anh không? Tôi sẽ kiếm việc làm thêm và trả dần…

–         Không – Hắn lạnh lùng phán – một là ngay bây giờ. Hai là cậu thành người hầu của tôi trong một năm, đến khi tôi ra trường.

–         Trời đất – Yunho kêu lên kinh ngạc – anh nghĩ bây giờ là thời đại nào rồi hả?

–         Tôi có thể về gặp gia đình cậu để yêu cầu giải quyết vấn đề này – Hắn trầm giọng đe dọa và rất mãn nguyện trước sự ngập ngừng của cậu. Choikang cảm thấy năm học cuối cấp của hắn sẽ hết sức thú vị.

–         Đừng… tôi… tôi đồng ý… nhưng… tôi có ba điều kiện.

–         Cậu nghĩ mình đang nói chuyện với ai hả?

–         Anh mà không đồng ý thì tôi đi tự tử, để lại di chúc kể tội anh bức tôi cho xem – túng quá cậu nói liều, suýt tí nữa thì hắn phá lên cười, may mà vẫn giữ được vẻ mặt ngầu, hếch mặt lên hỏi.

–         Nói nghe xem, hợp lý thì tính sau

–         Thứ nhất… tôi sẽ không làm hại bất cứ ai đâu, kể cả bản thân tôi. Anh đừng hòng ra lệnh cho tôi tự làm đau mình – cậu vừa nói xong thì đỏ bừng cả mặt vì hắn – không chịu nổi – ôm bụng cười ngặt nghẽo. Có gì mà buồn cười thế chứ? Phải cẩn thận chứ, ai mà biết hắn có thể nghĩ ra đủ thứ biến thái gì.

–         Ok ok… – hắn cố gạt nước mắt – chấp nhận, thế điều thứ hai là gì?

–         Thứ hai… anh không được tiết lộ cho người nhà tôi biết hay bất cứ ai biết việc tôi nợ tiền anh. Thầy Park là anh trai tôi, anh tuyệt đối không được để huyng ấy biết.

–         Oh ..- một bên mày hắn nhếch lên trước thông tin mới này, có vẻ nó rất quan trọng với cậu, cậu có biết là mình vừa cung cấp thêm thông tin để hắn có thể “khủng bố” cậu không nhỉ. Nhưng mà cứ để từ từ, hắn làm căng ngay từ đầu, cậu sợ quá chạy mất thì còn gì vui nữa. – ok, điều cuối cùng?

–         Điều cuối cùng… tôi chỉ làm người hầu cho anh ở trường thôi… tôi phải về nhà theo giờ quy định … tôi cũng cần đi làm thêm để giúp anh trai tôi nữa…

Choikang lặng lẽ nhìn Yunho lưỡng lự nói ra điều cuối cùng. Có vẻ tài chính là vấn đề nghiêm trọng với cậu thì phải.

–         Tên gì?

–         Yun… Yunho

–         Max Choikang, gọi tôi là Max, đi theo tôi. Từ giờ cậu sẽ là thành viên của đội bóng rổ. Giờ ra sân tập xem cậu làm ăn thế nào.

–         Tôi… tôi không biết chơi bỏng rổ… này, anh có nghe không đấy!!! Mà anh định bắt đầu ngay hôm nay sao?

Chap 1 ——      Chap 3

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s