Home Alone [MinHo] 1


Home Alone

Author: Kisonpizu a.k.a Kizu

Pair: MinHo (định bí mật nhưng mà thui, bật mí luôn…)

Rate: 18+ (cho bằng tuổi bạn Ho trong fic thui, au “trong sáng” mừ :24: )

Gene: Pink, OOC, smut (chảy nước)

Disclaim: Au thuộc tầng lớp vô sản a, thành ra chẳng sở hữu được cái chi hết.

Summary:

Một mình trong cả căn nhà rộng lớn, bạn có thể nghĩ ra điều gì điên rồ nhất mình muốn làm mà không muốn để người khác biết? À, tôi thì từ lâu rồi, có một việc tôi rất muốn thử a~…


Note:

Fic được hình thành trong giây phút điên loạn khi biết được một thực tế là au sẽ bị bỏ lại à nhầm, tự do một mình vào cuối tuần này!

Ai phản đối bạn Ho là uke và hâm dở xin mời click back.

Ai hổng quen hình tượng Min láo lếu cũng click back luôn.

Xin lỗi tất cả nhà Đông Bang… fic này thiệt là bê bối và dìm hàng tương đối trầm trọng a… ak ak…

Lâu rồi không viết fic nên tay nghề chắc lụt lội thê thảm, lại thêm cái luận văn to vật vẫn đang kẹp cổ, thành ra chỉ viết one shot muối xổi thôi. Lại chưa bao giờ viết thể loại dở hơi thế này nữa chứ… thiệt là bệnh hoạn… (thế là tạm đoán được mức độ nhàm với nhảm của fic rồi ha ^^)

Er… nội dung của fic hoàn toàn là sản phẩm của trí tưởng tượng nhá :24: , mọi sự trùng lặp với thực tế đều mang tính chất ngẫu nhiên quá mức phình phường!

Cả nhà cứ việc chém đẹp nhá!


HOME ALONE

Tôi không thể tưởng tượng được trong đời mình có lúc lại rơi vào hoàn cảnh trớ trêu thế này….

Tiếng bước chân tiến lại gần khiến cảm giác nôn nao trong dạ dày tôi ngày càng gia tăng. Nói thật thần chết đứng sau cánh cửa kia cũng không thể làm tôi hoảng loạn như vậy. Tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thùm thụp trong lồng ngực. Nhưng mà cái thực tế là tôi biết ai ở đằng sau cánh cửa kia càng khiến tôi muốn lăn quay ra giả chết. Có điều lại không thể làm thế trong tình trạng này, không thì số phận tôi nó còn thê thảm hơn, ít ra cũng phải tỉnh táo mà chiến đấu chứ…

Chẳng hiểu sao tôi có cảm giác mình như con thú nhỏ bị sập bẫy khi đảo mắt tìm kiếm xung quanh trong vô vọng. Thật là ngớ ngẩn Yunho, mày ở cái nhà này đủ lâu để biết chỗ này là chỗ nào và thứ mày muốn tìm căn bản là không có ở đây.

Ồ cái tôi muốn tìm không phải là vàng bạc, châu báu hay súng ống đạn dược gì đâu, ấy, có súng ống thì càng tốt, uhm… lạc đề rồi, cái tôi muốn tìm chỉ là một bộ quần áo thôi…

Hoặc chí ít là cái gì làm từ chất liệu chuyên dùng để may quần áo a, có khả năng che đậy cơ thể a, ngoài mấy cái xoong chảo, bát đĩa trong gian bếp này…

Thiệt tình, nếu được, chỉ là nếu được thôi nhé, tôi rất muốn hét lên thật to… nếu tiếng hét của tôi có thể giết người a….


WHY??????

Có ham muốn nhỏ xíu mà cũng không được trọn vẹn là sao????

……………

À, chắc bạn đang thắc mắc tôi là ai và có chuyện gì xảy ra mà tôi phải gào hét (trong đầu thôi) như cháy nhà cháy cửa thế ha?

Bạn cũng có thể nghĩ tôi đang cường điệu hóa vấn đề, thôi nào, chuyện gì có thể xảy ra trong căn bếp nhà bạn chứ?

Nhưng bạn cứ ở vào tình trạng của tôi thì bạn sẽ có suy nghĩ khác đấy! Tôi đảm bảo!

Cụ thể hơn một chút thì cứ tưởng tượng bạn đang mặc trên người bộ “baby suit”, mắc kẹt trong gian bếp rộng khoảng chục mét vuông với một cửa dẫn ra phòng khách, cửa kia dẫn ra ban công tầng 3 của khu chung cư Evergreen này (ghi chú: ban công hướng về phía đường giao thông a~).

Bạn sẽ không chọn phương án chạy ra ban công trong tình trạng không mảnh vải che thân và cả thế giới có thể chiêm ngưỡng thân thể vàng ngọc của bạn chứ?

Thôi nào, bạn thông minh hơn thế!

Nhưng điều tệ hại nhất là bên kia cánh cửa dẫn ra phòng khách ấy là con yêu râu xanh dê nhất mà tôi từng gặp trên đời (tuy vẫn còn kém một trong hai người tôi sắp giới thiệu dưới đây!)! Mà con dê ấy đã “nhòm ngó” kiêm “sàm sỡ” bạn trong số năm đủ nhiều bằng số ngón tay trên một bàn tay của bạn ấy! (Đếm đi!)

Thế nên bạn phần nào hiểu được hoàn cảnh của tôi chưa? Rõ ràng là tôi không cường điệu hóa vấn đề phải không?

………….

Ồ đấy, quá căng thẳng với thực tại mà tôi quên mất việc giới thiệu bản thân. Tôi là Kim Yunho, con trai thứ hai trong gia đình Kim có ba anh em trai.

Anh trai tôi là Kim Jaejoong với biệt danh các fan đặt cho hyung ấy một cách vô cùng trìu mến: Dê đại vương! Nói thật là hyung ấy không biết đâu, tôi lén vô forum của trường đại học Seoul nên mới khám phá ra cái bí mật to đùng mà chỉ có đương sự không biết ấy. Hyung tôi có nhiều người hâm mộ cũng chẳng có gì lạ vì Jae huyng là sản phẩm của pama tôi từ một công thức hoàn hảo cấu thành từ rất nhiều yếu tố gồm có đẹp giai, học giỏi, chơi thể thao ác và cua gái thành thần! (Uh mà hình như thình thoảng còn thấy hyung ấy cua cả giai nữa…) Nói túm lại là thay vi phải đọc một bản sơ yếu lí lịch hay mô tả nhân cách dài khoảng 5 trang để… lờ mờ mường tượng được Jae huyng, cứ tưởng tượng Dê đại vương trong đầu là được rồi.

Thật đơn giản phải không? Hyung trưởng của tôi đấy!

Em trai tôi là Kim Junsu, kém tôi hai tuổi và đang học cùng trường trung học S.M với tôi. Thiệt tình tôi lấy làm ngạc nhiên tại sao thằng em tôi không được gắn danh hiệu Dê đại vương? Uh thì có thể do nó sở hữu một khuôn mặt “thiên thần” với nụ cười đủ sức làm thiên hạ lóa mắt để che đậy cái bản chất sớm đã tối thui (Chuyện, có người anh như Jae hyung mà!). Hoặc cũng có thể học sinh trung học tầm tuổi chúng tôi chưa đủ thông minh để nghĩ ra cái biệt danh ngắn gọn mà xúc tích như mấy anh chị sinh viên đại học tặng cho Jae huyng… Nhưng tôi thề với bạn, nó là em trai ruột của hyung tôi đó, có chung dòng máu và gien di truyền a~… Thành ra nếu cái chức “Đại vương” có thể phân cấp và Jae hyung là Đệ nhất Dê đại vương thì SuSu “bé nhỏ” cũng xứng làm Đệ nhị Dê đại vương!

Toàn là chuyên gia sát cả giai lẫn gái a~

Nếu nói đển cái thứ máu dê ấy là do gien di truyền, nhiều lúc tôi nghĩ bản thân mình dễ là con nuôi của pama tôi quá. Không phải vì tôi xấu xí hay ngu dốt hay có đặc điểm nào thừa thãi quái dị đâu… Về diện mạo tôi đảm bảo 100% cả 3 chúng tôi là anh em nếu lấy tiêu chí đẹp ra để làm chứng.

Thế nhưng sao 18 tuổi rồi mà tôi vẫn chưa có mảnh tình nào vắt vai dzậy?

Ugh… thật là bất công mà!!!

Ùa… mà giờ đâu phải lúc nghĩ đến chuyện ấy? Trong giây phút tự kỷ tôi quên mất tình cảnh thảm hại của bản thân…

Tất cả chỉ vì một ý tưởng… hơi điên rồ một chút. Hừ, ai cũng có giây phút chập cheng chứ hả, nhất là khi bạn ở cái độ tuổi nổi loạn như tôi đây…

Mọi chuyện bắt đầu từ sáng nay…

Uh… thực ra là từ tối qua… Xin lỗi nếu bạn cảm thấy khó chịu khi phải theo dõi một buổi tường thuật rất chi là lộn xộn về mặt thời gian thế này. Nhưng thực tế là tôi thấy phấn khích từ tối qua khi pama tôi thông báo là cuối tuần pama và Junsu sẽ về quê thăm ông bà. (Tôi bận ôn bài cho đợt kiểm tra cuối cấp nên được miễn. Jae hyung thì khỏi nói đi. Hyung ấy có thể kiếm ra 1001 lí do để trốn! Chỉ đơn giản là hyung ấy không thích về quê! Việc lăn lộn giữa đồng không mông quạnh không có giai xinh gái đẹp trong tầm mắt đã từng được hyung ấy ví von như bị hóa thành xác ướp! Không ý kiến!)

Ồ chẳng phải xa xôi gì đâu, hôm nay là thứ 7 rồi.

Khi tôi thức dậy và tha lôi bộ dạng ngái ngủ vào nhà bếp thì đã thấy mẩu giấy nhắn và tiền tiêu vặt umma để lại trên bàn. Nhưng mà thứ làm tôi thực sự muốn nhảy cẫng lên vì sung sướng là mẩu giấy với dòng chữ nguệch ngoạc đúng hiệu Jae huyng ngay bên cạnh.

“Cuối tuần này hyung sang nhà bạn chơi”

Hyung thật biết tận dụng thời cơ! Tôi thầm nghĩ.

Pama tôi không phải quá khắt khe với con cái, nhưng có một số quy định bất thành văn mà không ai muốn phá.

Uh, nói văn hoa thế thôi chứ muốn phá cũng chẳng được!

Ấy là bữa tối ở nhà phải có đủ mặt mọi thành viên trong gia đình, ngoại trừ việc đi công tác hay cực kỳ đột xuất. Không thi umma tôi sẽ khóc lụt nhà, tiện thể làm appa phát hỏa và chúng tôi mắc ói với độ sến súa của họ.

Hơn 50 tuổi đầu rồi mà vẫn…

Thế nên 3 anh em tôi cố gắng thỏa thuận với nhau để tuân thủ quy định ấy, ai phá luật vì bất cứ lý do gì không chính đáng sẽ phải chịu sự “trừng phạt” của 2 người còn lại.

Tôi thì chưa bị phạt lần nào, Junsu cũng ít, chỉ có Jae hyung thường xuyên phải làm “nô lệ” cho hai đứa tôi. Thì đã bảo rồi đấy, biệt danh Dê đại vương của hyung ấy không phải là hão huyền đâu!

Thế nên pama vừa đi khói lả hyung ấy cũng biệt tăm biệt tích luôn!

À, không phải là tôi muốn hyung ấy ở nhà với mình. Cái gì? Một mình với Jae hyung cả 2 ngày cuối tuần á? Không đời nào!

Một là hyung ấy sẽ rước bạn về nhà, bầy bừa mọi thứ và người phải dọn dẹp bãi chiến trường là cái thằng tôi đây.

Hai là hyung ấy sẽ trói tôi vào chân giường và tra tấn bằng cách bắt xem phim 3x liên tục không ngừng nghỉ cho đến khi pama tôi về. Hyung ấy không thích xem thể loại phim này một mình. Tôi nhớ hyung từng bảo làm thế nó không có… “không khí”. Chắc đây là lý do tại sao thằng em tôi Junsu nó lại như vậy. Ồ tôi không phàn nàn gì đâu. Cảm ơn Junsu vì em đã có mặt trên đời! Có thế nên Jae hyung mới tha cho tôi! Amen…

Thế nên khi chắc chắn rằng mình được toàn quyền sở hữu căn hộ này trong 2 ngày cuối tuần, tôi chỉ muốn nhảy loạn lên vì vui sướng!

Tôi không thể phí hoài một giây phút nào của quãng thời gian quý giá này!!! Yeah!!!!

Một mình trong cả căn nhà rộng lớn, bạn có thể nghĩ ra điều gì điên rồ nhất mình muốn làm mà không muốn để người khác biết? À, tôi thì từ lâu rồi, có một việc tôi rất muốn thử a~…

Nhưng đầu tiên phải khóa chặt cửa nẻo, kéo rèm cẩn thận đã…

Vì tôi sắp làm một chuyện, mà tôi cho rằng, hết sức điên rồ, một chuyện tôi rất muốn làm nhưng chưa bao giờ có cơ hội.

Giờ thì tôi có rồi đây! He he, tôi có thể cảm thấy hai cái sừng với đuôi đang mọc ra từ chỗ chúng vốn có, ý tôi không phải là người bình thường vốn có, mà mấy con quỷ nhỏ vốn có ấy…

————-

Bạn chắc chắn sẽ không cười trước việc tôi sắp nói với bạn đấy chứ? Hứa đi, không thì tôi sẽ không cho bạn biết đâu! Nhất định không được cười đấy nhé!

————-

Uh… tôi vẫn làm mọi việc thông thường, không có gì đặc biệt đâu, chỉ là… tôi đang mặc bộ “baby suit” thay vì quần áo hàng ngày!

————

Này! Đã hứa là không được cười cơ mà? Đừng có bảo ý nghĩ đen tối ấy chưa xuất hiện trong tâm trí bạn bao giờ nhá! Tôi cũng không hiểu tại sao mình có ý tưởng này nữa… dù sao tôi cùng là anh em với hai… con dê họ Kim kia mà!

Tôi không nhớ rõ chính xác là từ khi nào, nhưng sau khi xem bộ phim (quên mất tên rồi) trong đó nhân vật chính có thói quen “trở về với những gì tạo hóa ban tặng” mỗi lần cô ta về nhà, tôi chợt có ham muốn thử một lần cho biết, chắc thoải mái lắm!

Uh… kể ra thì cũng có vài lần tôi đãng trí đi vào nhà tắm mà quên mất không mang quần áo để thay, mà mặc lại quần áo cũ thì tôi không thể chịu nổi, nên không ít lần tôi để vậy chạy từ nhà tắm về phòng mình.

Nhưng mà kể từ lần bị Jae hyung bắt gặp giữa chừng, tôi đã tự thề với bản thân rằng có dí súng vào đầu tôi, Yunho này cũng không bao giờ đi tắm mà quên mang quần áo để thay hay trần như nhộng trước mặt hyung ấy. Tôi chưa đụng Junsu bao giờ, nhưng linh tính mách bảo tôi rằng đó cũng không phải là ý tưởng tốt đẹp gì!

Còn giờ tôi tự do! Thật là sung sướng!

Bạn nên thử đi, cái cảm giác quăng đồ lung tung trong phòng khách mà không sợ bị la mắng, trên người không còn rào cản nào, nhẹ bâng như được chắp thêm đôi cánh vậy!

Tuyệt vời lắm!

Tôi không muốn “niềm vui” của mình bị phá bĩnh giữa chừng! Vậy nên mới có màn khóa cửa kéo rèm lúc nãy! Không thì tôi thà leo lên tầng 20 của khu chung cư này, từ trên mái nhảy xuống nếu bị ai nhìn thấy tình trạng bản thân trần như nhộng, nhảy múa điên cuồng như Micheal Weitkath và hát bài If I could fly của Hellowen!

Không đời nào!

Và tôi là người luôn giữ lời, đã nói là làm. Có thể đây là một điểm mạnh của tôi, vậy nên tôi vẫn có nhiều bạn mặc dù đa số chúng nó (sau khi thân rồi) đều nói rằng ấn tượng ban đầu của chúng nó về tôi không tốt lắm. Bằng cách nào đó tôi có vẻ quá… giả tạo thì phải.

Uh, tôi cũng chẳng hiểu sao lại thế, nhưng đó không phải là vấn đề.

Vấn đề là mới sau 3 tiếng gào hét chưa đã, tôi vô tình lướt mắt qua cửa chính, lối vào và cũng là lối thoát hiểm duy nhất của căn hộ này.

Và thấy một cái bóng qua tấm kính lờ mờ đang lúi húi trước cửa nhà tôi, cùng với cái tay nắm đang chuyển động giúp tôi biết rằng ổ khóa đang được tra chìa và cánh cửa sẽ mở ra trong vài giây nữa, well, nếu không có vấn đề gì với cái khóa.

Thiệt tình giờ đứng đây tôi thật muốn đấm cho mình một cú.

Sao tôi có thể ngu như thế chứ? Cái não không đến nỗi quá phẳng với IQ đủ ba chữ số này chằng hiểu sao lại trở nên trống trơn một cách đột xuất!? Không sản sinh ra được phương án nào hay ho cả. Ví dụ như chộp lấy mớ quần áo tôi vừa lột bỏ quăng lung tung trong phòng khách chẳng hạn!?

Gì cũng được, thay vì nhảy ra sau chiếc sopha để trốn trong tình trạng không mảnh vải che thân thế này chứ???!!!!

Á Á Á!!! Ngu đủ để tự cắn lưỡi mà chết đi!!!

Nhưng mà chết rồi thì làm sao bảo vệ danh tiết của mình đây? Hu hu… tôi chắc rằng kẻ mới xuất hiện kia sẽ không tha cho tôi, kể cả khi tôi chết được cả tuần và bắt đầu bốc mùi đâu…

Đừng hỏi tại sao tôi biết đó là ai! Chúng tôi quen nhau đủ lâu và ấn tượng của hắn trong tôi đủ “mạnh” để tôi có thể nhận ra hắn dù chỉ bằng một dấu hiệu nhỏ như mùi nước hoa, hay dáng vóc, hay một cử chỉ nào đó…

Đừng hỏi tôi tại sao tôi lại rõ thế… một phần cũng vì đa số thời gian gặp nhau tôi cố chạy mà không thoát, thành ra tôi tự nhủ tốt nhất là không nên để hắn túm được luôn…

Tiếng nhạc vụt tắt khiến trái tim nhỏ bé, đáng thương của tôi giật thót trong lồng ngực, chỉ chực nhào ra ngoài chạy trốn khỏi cái thân xác có bộ não ngu si này. Sự im lặng đến ngạt thở như đôi tay vô hình bóp chặt lấy hai lá phổi của tôi… Nói thật là tôi không dám thở mạnh a~, lỡ bị phát hiện là xong đời giai rồi…

– Yunnie?

Chẳng hiểu sao nghe tên mình được gọi bằng âm giọng trầm trầm đó, tôi cảm thấy như có dòng điện chạy dọc sống lưng khiến mồ hôi lạnh cứ toát ra ào ào. Đó không phải là cảm giác hay ho đâu. Tin tôi đi! Nhất là khi bạn chẳng có lấy mảnh vải trên thân như tôi thế này.

Sao chuyện này lại xảy ra với tôi? Tôi muốn thét lên ai oán thế lắm!

– Yunnie à… em ở trên gác hả?

Đánh chết tôi cũng không dám mở miệng trả lời đâu. Không đời nào! Rồi tôi như trút được gánh nặng khi nghe thấy tiếng chân bước lên cầu thang. Chỉ đến lúc này tôi mới dám ló đầu ra khỏi chỗ trốn. Này tôi chỉ kể cho bạn thôi đấy nhé, Kim Yunho này chưa bao giờ lâm vào tình trạng bẽ mặt thế đâu!

Trước hết là phải mặc lại quần áo đã rồi muốn làm gì thì làm! Chứ hắn mà nhìn thấy tôi thế này thì tôi không dám chắc mình còn có thể làm việc gì khác ngoài hóa tượng vì xấu hổ không nữa.

Nhưng mà nói sao nhỉ…

Chắc chắn là kiếp trước tôi nợ nần gì hắn, hành hạ gì hắn dữ dội lắm, nên kiếp này tôi đang phải “trả nợ”! Không phải sao? Không thì 5 năm qua tại sao tôi nghiễm nhiên trở thành tiêu điểm để hắn hành hạ kiêm sàm sỡ đủ kiểu cơ chứ!!!

Lại còn thời điểm này!

Hà cớ gì mà hắn phải cuỗm sạch đống quần áo của tôi mà đi lên gác cơ chứ???

Đây cũng là lần đầu tiên tôi oán hận sự tháo vát, gọn gàng ngăn nắp của umma tôi… vậy nên trong nhà tắm không có lấy một mảnh vải nào vì umma đem giặt kiêm phơi khô kiêm gấp gọn vứt vô tủ từ tối qua rồi! Có nhớ tôi bảo bạn hôm nay pama về quê không?

Mà khoan… sao hắn lại ở đây? Lúc này?

Sao hắn vào được nhà tôi?

Thiệt tình tâm trí hoảng loạn của tôi chỉ nghĩ được đến mấy câu hỏi ấy thôi, vì tiếng bước chân xuống cầu thang lại lộp cộp vang lên.

Tôi không thể để bị tìm thấy trong tình trạng này! Đặc biệt là để HẮN tìm thấy! Ai biết được hắn sẽ làm gì tôi?

Thế nên não bộ u mê của tôi lại chọn một phương án ngu không kém việc núp sau ghế sopha lúc nãy, ấy là chạy vô nhà bếp, trong tình trạng không mặc gì luôn.

Hình như từ sáng tới giờ tôi chưa ăn gì, nó chưa được nạp năng lượng nên mới hoạt động kém hiệu quả (hay phản chủ) như vậy?

Hoặc cũng có thể là vì là hắn, nên các dây thần kinh của tôi có xu hướng chạm khắc, xoắt xít rối rít vào nhau, hậu quả là mỗi lần gặp tôi ít khi sản xuất được câu nói nào nên hồn (well, cái đó một phần cũng vì tay hắn thường không ở chỗ chúng nên ở!).

Bạn hỏi tôi hắn là ai á?

Sao bạn lại quan tâm đến chuyện đó cơ chứ? Tình trạng của tôi không thê thảm hơn sao?

Nghĩ cách giúp tôi thoát khỏi vụ này đi… bạn muốn tôi làm gì tôi cũng làm…

Uh… đó cũng chính là lý do tôi kể cho bạn nghe câu chuyện đáng ra tôi phải mang xuống mồ mà không ai được biết này (ít ra những người tôi quen không được biết a~).

Vì tôi cần một lời khuyên a~… tôi không tin cái đầu mình nữa rồi…

Nhanh lên!!!! Cái tay nắm nó xoay rồi kìa!!! Hu hu!!!

À mà bạn hứa sẽ giữ bí mật tất cả những gì tôi vừa kể chứ hả?

…………..

TBC

One response to “Home Alone [MinHo] 1

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s