Bắt cóc thần tượng


Bắt cóc thần tượng

Kidnapping Idol

Au: Kisonpizu a.k.a Kizu
Pair: Long legs couple ^^ (gọi kiểu này cho nó bựa)
Gene: Super pink + silly + smut, slight SM.
Rate: 17 +
Disclaim: Au mà sở hữu ai thì kẻ đó chết không thành ma được lun…
Summary:
Hyung mà còn ăn mặc kiểu ấy thể nào cũng có ngày án mạng xảy ra.

Warning: Bạn Ho vẫn bị đày đọa như thường nhé. SM chẳng fun tí nào đâu nên mọi người cân nhắc kỹ trước khi đọc nhá, lần đầu mình viết SM, lâu rồi mới viết ya nên chắc sẽ khó ngửi (-.-), thành ra hide lại thôi!!! :13:

Fic được hình thành vì au quá bấn + shock trước trang phục của bạn Ho hồi hát Before U go live a~ :22: . Đem mấy thằng stylist bắn bỏ đi! :18:

Fic … er… chẳng có nội dung gì đặc sắc… chỉ thỏa cơn điên + phẫn nộ của au… một phần cũng vì bạn Ho vẫn chịu mặc cái thứ đó >.<

Posted Image


Bắt cóc thần tượng

Jung Yunho vốn rất tự hào về biệt danh trong nhóm của mình, Uknow, nghĩa là bạn biết Yunho và Yunho cũng biết bạn.

Bạn biết Yunho thì là cái chắc rồi, không thì bạn đã chẳng ngồi đây đọc câu chuyện này.

Còn Yunho biết bạn thì anh luôn cố gắng hết mình để đạt được tiêu chí đó. Nhưng khổ nỗi với số lượng fan đông đảo đến mức được ghi vào kỷ lục Guinness thì anh đành lực bất tòng tâm. Bù lại lúc nào anh cũng tươi cười niềm nở với fan hết mức. Còn khoản ân cần chăm sóc anh dành cho những người thân quen xung quanh mình.

Ấy vậy nên Yunho rất tự tin rằng bản thân hiểu được những ai anh cho phép bước vào trái tim mình, đặc biệt với người đã gắn bó, kề vai sát cánh bên anh gần 8 năm trời, trong đó 2 năm với tư cách là người yêu.

Đấy là Yunho nghĩ thế, thành ra khi thực tế không phải vậy, anh có hơi bối rối một chút. Vì giờ anh thật không hiểu Changmin giận dữ chuyện gì nữa. Dù cậu không trực tiếp hướng khuôn mặt điển trai đang vô cùng cau có vào anh mà chất vấn, nhưng từ nãy đến giờ ngòn tay cậu chỉ vào anh không dưới 10 lần rồi nha.

– Anh quản lý, em hỏi lại lần nữa, anh nghĩ kỹ rồi hãy trả lời em, nhất định phải làm thế này à?

– Haizzz, cái thằng…. hôm nay chú làm sao vậy hả? Chú hỏi anh mười lần thì câu trả lời nó vẫn thế thôi! Lãnh đạo đã duyệt, trang phục còn may xong rồi, anh mang đến cho hai đứa chuẩn bị ngày mai đi sớm, làm sao thay đổi được nữa?

– Thế cái đống thư đe dọa lần trước mọi người bỏ ngoài tai à?

– Changmin, đó chỉ là thư hâm mộ của fan thôi mà!

– Thế cái vụ bị fan lôi kéo lần trước anh quên rồi hả?

– Yêu tâm, lần này sẽ tăng cường người bảo vệ, đảm bảo không ai có thể chạm vào hai đứa!

– Trời ơi!!! – Changmin vò đầu bứt tai kêu lên – Em không lo cho em!!!! Em lo cho Yunho hyung kìa!!!

– Hả? – Yunho ngạc nhiên thốt lên sau một hồi ngồi trồng tượng – Hyung làm sao?

– Hyung không thấy bộ trang phục của hyung có vấn đề à?

Dù không muốn làm Changmin nổi điên thêm, nhưng thực sự thì Yunho vẫn không hiểu cậu muốn nói gì. Giơ bộ đồ trong lòng lên ngắm nghía, anh cố chọn từ ngữ phù hợp để đảm bảo rằng không giúp cậu hạ hỏa được thì cũng đừng làm Changmin cáu hơn.

– Uh… còn kín đáo hơn mọi khi mà?

– Agrrrr…. Em không nói chuyện với hai người nữa, có chuyện gì xảy ra thì đừng trách em không cảnh báo trước!

Nhìn tấm lưng cậu hùng hục bỏ ra ngoài, Yunho bất giác thở dài. Làm việc bao nhiêu năm, cậu phải hiểu rõ là việc thay đổi trang phục lúc này hoàn toàn bất khả thi vì mai đã lưu diễn rồi chứ. Thực tình Yunho cũng không hài lòng với phục trang lần này lắm, nhưng anh thà ép mình mặc, còn hơn là để Changmin khoác lên người cái thứ chẳng hiểu mốt thời đại nào thế này.

– Yunho à – Tiếng anh quản lý kéo tâm trí Yunho trở lại – Em tìm cách thuyết phục Changmin nhé. Sao tự nhiên lần này nó dở chứng thế không biết.

– Hyung yên tâm, em sẽ nói chuyện với cậu ấy.

– Hai đứa đi ngủ sớm đi, hyung về đây.

Tạm biệt người quản lý, Yunho liền gọi điện cho Changmin nhưng cậu không chịu bắt máy, nên đành mở laptop vừa làm việc vừa chờ cậu về, rốt cục lại ngủ quên lúc nào không biết. Mơ màng tỉnh dậy khi bờ môi mình được dịu dàng mơn trớn, Yunho nhoẻn cười, nép sát vào lồng ngực rộng trước mặt.

– Đi ngủ thôi Changmin, mai sẽ mệt lắm đấy.

– Hyung có biết là trông hyung quyến rũ thế nào khi mặc bộ đồ ấy không hả?

– Uh… em vẫn còn lăn tăn chuyện này sao…

– Hyung mà còn ăn mặc kiểu ấy thể nào cũng có ngày án mạng xảy ra.

– Hyung không sợ… có Changmin bảo vệ hyung rồi mà phải không?

Nghe tiếng người kia thở dài thườn thượt, anh biết cậu đã chịu thua nên yên tâm chìm vào giấc ngủ. Yunho nào hay cái gối ôm của anh cả đêm chẳng chợp mắt nổi, tay gác trán, đầu nghĩ lung tung đủ mọi thứ!

——————-

– Nghe em dặn đây Yunnie, hôm nay hyung không nhất thiết phải nhảy hết mình, càng hạn chế chuyển động càng tốt!

– Hả? – Bận rộn cài cúc áo hai tay, Yunho hoàn toàn không hiểu Changmin định nói với anh cái gì.

– Nhất là động tác này này, anh cũng không cần phải lắc hông nhiều quá làm gì.

Vừa nói cậu vừa thi phạm bước nhảy sexy nhất của bài Before U Go. Bước nhảy khiến một nửa sổ fan gào hét khản họng, số còn lại đã bất tỉnh vì mất máu do xuất huyết theo đường mũi nên không ý kiến gì được! Bàn tay cậu trượt dần từ bụng xuống dưới trong khi hông đưa đẩy theo những vòng tròn ma mị.

– Hyung mà không nghe lời em… thì em sẽ là người đầu tiên đè hyung xuống. Ngay giữa sân khấu luôn đấy!

Yunho cố nhịn cười, thì thầm vào tai Changmin.

– Ô thế thì hyung rất muốn xem Minnie có dám làm thế không đấy!

– Yah! Em không đùa đâu, Yunnie!

– Changmin, Yunho, đến các cậu rồi đó, ra đi!

———————-

Vội vã chạy vào trong hậu trường, Yunho thở phào nhẹ nhõm khi buổi biểu diễn thành công tốt đẹp. Quả thật cả buổi anh cảm thấy như có kiến cắn sau lưng. Không chỉ vì ánh mắt của Changmin như muốn xuyên thủng mấy lỗ trên người anh, mà cả ánh mắt của bao fan hâm mộ cũng làm anh có đôi chút khó chịu. Không phải Yunho ghét bỏ hay sợ hãi gị việc đứng giữa đám đông, nhưng quả thật cái áo này đúng là có vấn đề. Lúc đầu thì không sao, nhưng càng lâu anh càng thấy ngại. Đã thế sau khi hát xong lại còn giao lưu trò chuyện rõ là lâu nữa chứ…

– Uh… Changmin đâu rồi? – Nhìn quanh quất không thấy người mình muốn tìm, anh đành cất tiếng hỏi.

– Cậu ấy vào phòng thay đồ rồi Yunho-shi.

– Cám ơn.

Không chần chừ thêm giây phút nào, anh vội vã chạy về phòng thay đồ của cả hai, chuẩn bị sẵn tinh thần cho tình huống Changmin cáu giận. Biết người yêu mình rất ghen và có tính sở hữu cao không kém lòng tự trọng, nhưng Yunho không hề thấy mệt mỏi hay chán ghét gì mà còn ngược lại. Thỉnh thoảng anh lại vui vui vì Changmin càng ghen chứng tỏ cậu yêu anh rất nhiều.

– Changmin à, tí nữa mình… Changmin?

Hẫng hụt đôi chút trước căn phòng trống không, anh định rút điện thoại để gọi cậu thì đột nhiên một bàn tay cầm tấm vải trùm lấy miệng và mũi anh từ đằng sau, một cánh tay cứng như thép khác ôm chặt không cho anh giãy giụa.

Thứ mùi kỳ lạ xộc vào mũi Yunho, tâm trí anh nhanh chóng rơi vào bóng tối vô tận.

———————–

– Mọi người có thấy Yunho hyung đâu không?

– Changmin-shi? Yunho-shi vừa đi tìm anh đấy. Anh không gặp anh ấy sao?

– Changmin – Anh quản lý chạy tới – Gọi Yunho đi chúng ta về.

– Em không tìm thấy hyung ấy. – Giọng Changmin chuyển dần từ lo lắng sang tức giận, cậu gần như hét vào mặt anh quản lý – Sao anh bảo sẽ bảo vệ hyung ấy an toàn? Em vừa chạy vào nhà vệ sinh có mấy phút…

– Shhh… Changmin… khẽ thôi, đừng làm to chuyện… chắc cậu ấy đi đâu đấy thôi, chúng ta sẽ đi tìm… Changmin! Em đi đâu đấy?

– Em không thể ngồi im một chỗ mà chờ được! Có tin tức gì hyung phải gọi cho em ngay đấy!

—————————

Yunho mơ màng tỉnh dậy khi nghe vẳng vẳng đâu đó tiếng nhạc chuông điện thoại quen thuộc. Anh không hiểu sao đầu mình lại choáng váng đến nỗi mở mắt cũng không muốn. Thứ giai điệu mọi ngày du dương là thế mà giờ như tiếng chuông nhà thờ bổ vào tâm trí càng khiến anh nhức óc hơn. Chỉ đến khi định vươn tay tìm cái điện thoại anh mới nhận ra cơ thể mình cứng ngắc, không thể cục cựa được. Mở choàng mắt vì ngạc nhiên, anh chẳng thấy gì ngoài mảnh vải đen che đi tất cả.

Cái gì thế này?

Sự tỉnh táo dần dần trở lại trong anh. Dù nhận ra trên người vẫn mặc đủ quần áo, Yunho cũng không hề thấy nhẹ nhõm hơn vì anh vừa phát hiện một thực tế là tay chân mình đang bị dang rộng ra tứ phía, trói chặt và không thể nhúc nhích gì được.

Ugh… mình chỉ nhớ vào phòng thay đồ rồi…

Hm… đau đầu quá…

– Cuối cùng thì người đẹp cũng dậy rồi.

Một giọng nam giới lơ lớ vang lên cùng lúc chiếc nệm anh đang nằm lún xuống đôi chút khiến Yunho giật mình quay về hướng có âm thanh.

Sao mà giống trong phim hình sự vậy nè? Thế này chẳng phải mình bị bắt cóc sao?

– Anh… anh muốn gì? Ugh… Đừng động vào tôi! Anh có biết tôi là ai không? Có biết mình đang làm điều phạm pháp không hả?

Yunho hét lên khi cảm thấy những ngón tay lướt trên gò má mình, cơ thể anh bỗng run lên giận dữ, và còn vì một cái gì đó…

– Anh muốn cưng.

Tưởng mình nghe nhầm, chưa kịp mở miệng thì đôi môi anh đã bị cưỡng đoạt mạnh mẽ. Bàn tay hắn bóp chặt lấy xương hàm Yunho khiến anh vô phương chống đỡ trước cuộc xâm lăng của kẻ lạ mặt. Chiếc lưỡi hắn như con rắn trườn qua mọi ngóc ngách trong khoang miệng anh, cuốn lấy lưỡi anh vào một vũ điệu điên loạn làm Yunho muốn nghẹt thở. Hàng tóc mai bên tai dựng hết cả lên khi anh cảm nhận hơi thở nóng hổi hối hả của hắn trên gò má mình.

Tâm trí Yunho trở nên run rẩy vô cùng khi anh nhận ra tình cảnh của bản thân.

Trái tim Yunho chợt đau nhói khi một hình ảnh duy nhất hiện ra sau đáy mắt.

Changmin…

Changmin à…

Cứu hyung với…

Đến khi anh sắp lả đi vì nụ hôn mãnh liệt, hắn mới chịu dừng lại. Chưa kịp lấy lại nhịp thở anh đã thấy miệng mình bị nhét vải chật cứng.

– Cái này là để cưng im lặng… và không làm điều gì dại dột.

Nghe tiếng cười chẳng chút hài hước nào trọng giọng nói lạ lẫm của hắn, Yunho cảm thấy sợ hãi thật sự. Đây không phải là cơn ác mộng… anh sắp bị cưỡng h**p, bởi một gã đàn ông!

Ngoài Changmin.

Anh cố gắng uốn éo tránh xa hắn hết mức có thể nhưng dường như mọi nỗ lực chỉ là vô ích. Không những thế, sự căng thẳng còn làm anh trở nên nhạy cảm hơn. Mọi chỗ hắn chạm đến đều cháy bỏng như có lửa đốt.

Nhưng không phải là giận dữ… mà lại là cái gì đó Yunho không muốn nghĩ đến và cố gắng chối bỏ.

Anh không phải người đồng tính, anh không yêu ai khác ngoài Changmin! Vậy tại sao anh lại phản ứng vởi một kẻ tội phạm xa lạ trong tình huống tệ hại đáng chết này?

Nhưng cái cách hắn mơn trớn từng điểm nhạy cảm trên cơ thể anh mà chỉ Changmin mới biết… đến bản thân anh còn không nhận ra là mình có…

Cái cách hắn trải cơn mưa những nụ hôn lên cổ anh, từ trái qua phải, từ dái tai xuống đến hõm xương quai xanh…

Làm sao anh có thể quên sự dịu dàng mình vẫn nhận hàng đêm thế này…

– Cưng có nhận được thư tình anh gửi cho cưng không?

Không…. vẫn có cái gì đó không đúng… giọng nói này rất lạ…

– Anh rất thích trang phục hôm nay của cưng đấy, rất khiêu khích…

Chiếc áo gilê quây (chẳng biết gọi nó là cái giống gì nữa, ai hem tưởng tượng được thì lên nhìn ảnh nhé) bị giật tung một cách thô bạo, tiếp sau đó là tấm sơ mi trắng mỏng đến nổi không làm tròn chức năng che đậy cơ thể người mặc cũng cùng chung số phận. Toàn thân Yunho run lên từng hồi khi hơi lạnh trong không khí đột ngột liếm láp làn da trần nóng bỏng của mình. Lưng anh cong lên trốn tránh bàn tay ma quái của hắn lần mò đến hai nụ nhỏ trên ngực anh.

Và bóp mạnh.

Lệ nối tiếp nhau tuôn ra từ khóe mắt Yunho, ướt đẫm cả tấm vải đang che mất tầm nhìn. Anh cố gắng vùng vẫy trong vô vọng, đau đớn, sợ hãi và từ tận đáy lòng, anh không thể gạt bỏ ý nghĩ mình đang phản bội Changmin.

Dù với hình thức nào đi nữa, thì kết quả vẫn là quan hệ với một người khác, và điều đó nghĩa là phản bội Changmin.


Không! Mình không thể để hắn tự tung tự tác như vậy!

Cố giữ bình tĩnh dù cái quần bắt đầu bị hắn lột xuống, Yunho thả lỏng cơ hàm tìm cách dùng lưỡi đẩy cục vải trong miệng mình rồi hít một hơi thật sâu đầy lồng ngực.

– CỨU… uhm…

Tiếng hét nhanh chóng bị chặn lại bởi tay hắn đang bịt lấy miệng anh. Ngay lập tức, Yunho dùng hết sức bình sinh cắn thật mạnh. Chẳng mấy chốc anh đã thấy mằn mặn nơi đầu lưỡi và mùi máu tanh nồng xộc lên mũi đến buồn nôn.

– Ah… Yunnie…


Ủa… giọng nói này…

Sự ngạc nhiên chỉ tồn tại vài giây thì Yunho hét lên khi cơn đau xộc đến vì nơi hậu đỉnh đột ngột bị một vật to lớn xâm nhập bất ngờ, không một lời cảnh báo.

Đau đến nỗi anh tưởng như cơ thể mình bị xé làm đôi…

Đau đến nỗi sự tỉnh táo dần trôi dạt về nơi vô định…

———————

Changmin vội vàng tông cửa xông vào phòng. Vừa nhận được điện thoại của anh quản lý, cậu lập tức phi về nhà ngay. Lúc này đã là nửa đêm nhưng cậu cũng chẳng thiết đến việc giữ im lặng tránh phiền hàng xóm nữa.

– Yunho hyung. – Ngay lập tức cậu sà đến bên giường, nơi người chiếm trọn trái tim mình đang say ngủ – Làm thế nào hyung tìm được hyung ấy? Có chuyện gì xảy ra vậy?

– Em ra đây với hyung một chút, để yên cho Yunho ngủ – Anh quản lý vội kéo cậu ra ngoài phòng khách – Chuyện này tuyệt đối không được để lộ ra ngoài nghe chưa? Một tiếng trước hyung nhận được cú điện thoại nặc danh bảo đến đón Yunho ở công viên Seoul, về đến đây thì thấy phong thư này ở cửa…

“Tôi lấy bộ trang phục của Yunho hôm nay làm kỷ niệm”.

– Thế này nghĩa là sao? – Changmin thốt lên, trên mặt cậu tràn ngập sự khó hiểu – Có bắt được hung thủ không hyung?

– Lúc hyung đến thì chỉ có một mình Yunho ở đấy… cậu ấy bị trói… và… không mặc bộ đồ biểu diễn hôm nay… ah… hm… Yunho có vẻ sốc lắm… em tìm cách… lựa lời an ủi cậu ấy nhé…

– Em đã cảnh báo mọi người từ đầu rồi mà… Grrr… Hyung báo cảnh sát chưa? Em nhất định phải phanh thây xé xác tên khốn nào…

– Changmin! Changmin, bình tĩnh nào! Yunho về nhà an toàn là tốt rồi! Chuyện này không thể làm rùm beng lên được!

– Thế hyung định cứ thế cho qua à?

– Hyung sẽ trao đổi lại với Ban lãnh đạo về phong cách của nhóm. Về sau chúng ta sẽ cẩn trọng hơn.

– Em không chấp nhận cách giải quyết đơn giản như vậy! Yunho hyung bị bắt cóc! Bị bắt cóc đấy! Tệ hơn nữa là… là…

– Hyung rất tiếc – Nhìn gương mặt vừa giận dữ vừa thống khổ của Changmin, anh quản lý chẳng biết an ủi cậu thế nào – Thôi, hôm nay em cũng vất vả rồi. Đi nghỉ đi. Sáng mai hyung qua sớm rồi chúng ta tính tiếp. Nhớ khóa cửa nẻo cẩn thận.

– Hyung lái xe cẩn thận….

Khóa chặt cửa lại, Changmin thở phào nhẹ nhõm như trút được cả núi đá trong lòng. Cậu lưỡng lự giây lát rồi quay lại phòng ngủ của mình và Yunho. Chẳng hiểu sao cậu không hề ngạc nhiên tí nào khi thấy anh khoanh tay ngồi bắt chéo chân bên mép giường. Ánh mắt nhìn cậu hứa hẹn một đêm không yên ả.

———————

– Lý do?

Giọng Yunho không nóng không lạnh, tóm lại là không mang một sắc thái biểu cảm nào khiến kẻ đang quỳ gối trên sàn kia phải động não dữ dội hòng đoán biết tâm tính anh lúc này. Vừa nhìn thấy Changmin nơi ngưỡng cửa, anh lập tức lao đến kéo hai bàn tay cậu ra dò xét. Nhìn vết răng sâu hoắm còn tươi màu máu, anh liền hiểu ra mọi chuyện.

– Hyung biết rồi còn hỏi. – Cậu ương bướng trả lời. Lúc đầu cậu cũng dự tính nhiều trò vui lắm, không ngờ lại có sự cố xảy ra giữa chừng rồi Yunho lăn ra ngất như vậy.

– Em có biết là em làm náo loạn hết cả lên không? Mọi chuyện mà bị phát hiện thì…

– Hyung đừng lo, không ai biết đâu. Lee Soo Man làm sao dám để tin này lộ ra ngoài. Yunho à… em chỉ không bằng lòng khi hyung cứ bị bọn họ lợi dụng, đẩy qua đẩy lại như vậy. Em yêu hyung… Em không muốn hình ảnh người đàn ông mình yêu bị hủy hoại bởi một lũ không có não như thế.

– Sao em không bàn với hyung trước…

– Hừ, em sợ hyung không tán thành, lúc đầu hyung chẳng đồng ý mặc cái thứ khỉ gió ấy còn gì?

– Thế còn cái đống dấu hôn với bầm tím này thì sao hả?

– Tăng tính thuyết phục. Với lại chính hyung khiêu khích em trước nha! Em không đè hyung ngay giữa sân khấu là giữ thể diện cho hyung lắm rồi nhá!

– Hừ… thế nào cũng nói được…

– Thôi mà Yunnie… đừng giận nữa… ít ra thì chúng ta cũng đạt được mục đích rồi! À mà làm thế nào hyung nhận ra em? Em đã phải tắm rửa kỳ cọ cẩn thận để giấu mùi nước hoa, thu âm giọng nói của người khác nữa…

– Hyung nhận ra giọng em khi hyung cắn em.

Chịu thua bản mật cún con giả tạo kia, đôi mày Yunho khẽ giãn ra. Thực ra anh nghi ngờ từ trước đó rồi, lúc nghe giọng cậu, dù chỉ thoáng qua trong giây lát thôi cũng đủ để anh khẳng định. Nhưng còn lâu anh mới nói Changmin hay lý do thực sự. Chẳng lẽ lại thú nhận anh nhận ra cậu nhờ thói quen của cậu lúc âu yếm anh mỗi khi họ ở bên nhau? Không đời nào!

– Hyung chịu em luôn… chuyện như thế cũng nghĩ ra được… còn đau không? – Hôn nhẹ lên vết cắn trên tay cậu, trong lòng Yunho xót xa vô cùng.

– Chuyện vặt ấy mà… dấu ấn tình yêu của Yunnie sao làm đau em được.

– Càng ngày càng mồm mép.

– Mai anh quản lý đến, Yunnie cứ giả bộ liệt giường liệt chiếu cho em. Tranh thủ nghỉ ngơi mấy ngày đi.

Nói rồi Changmin ôm chặt lấy báu vật của mình vào lòng, trải lên cổ anh vô số nụ hôn. Cậu rất muốn tiếp tục công chuyện dang dở của họ khi ở trong khách sạn. Nhớ lại hình ảnh người yêu mình bị trói chặt, vùng vẫy trong vô vọng với khuôn mặt đẫm nước mắt, chẳng hiểu sao cả người cậu lại rạo rực hết cả lên. Một hồi chẳng thấy Yunho phản ứng gì mà cứ đăm chiêu suy nghĩ, cậu vô cùng sửng sốt nghe anh nói với khuôn mặt nghiêm túc không kém đi hỏi vợ.

– Hay lần sau đến lượt Minnie bị bất cóc nhé?

End

Ối, làm bạn nào thất vọng, au hết sức xin lỗi nhá :24: . Nhưng mà đã cảnh báo từ đầu là nhàm + nhảm rồi mà ^^.

2 responses to “Bắt cóc thần tượng

  1. Đọc xong fic này thật chỉ muốn bắt cóc bạn au mang về cho vào tủ khóa lại *ôm ôm* Fic ko “nhảm” tẹo nào như bạn au “quảng cáo”, mình đọc mà lo gần chết khi bạn Ho bị bắt cóc, tim đập thình thịch hà. Tới đoạn bạn Ho “khoanh tay ngồi bắt chéo chân bên mép giường” mới ngã ngửa ra thủ phạm là Changmin sama. Hắn còn thản nhiên ko nhận lỗi nữa chứ =”= Cái phong cách “láo lếu” ko chệch đi đâu được!
    Ps: Đọc xong fic thấy đời tươi đẹp 1 màu pink, liền nổi hứng đi xem lại cái clip ban Ho mặc cái áo “giile quây” tự nhiên thấy nhột nhột ko nhịn được cười =))) ( trước mình chỉ bất mãn vì thấy nó xấu thôi ;)).

  2. He he, mình đọc xong com của bạn cũng mún bắt cóc bạn về để bắt ngồi đọc với com cho fic của mình quá :D! Chẳng biết gọi nó là cái gì (gilê quây, nghe phát ớn!)
    À, nếu bạn thích thế loại này, thì còn Home alone nữa đóa, nhưng mà trong ấy Ho ít tuổi hơn Min, không biết bạn có đọc hem?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s