Bắt cóc thần tượng 3


Bắt cóc thần tượng 3
Kidnapping Idol 3

Au: Kisonpizu a.k.a Kizu
Pair: HoChun (có dính líu một chút đến phần 2 JaeMin ver)
Gene: Dark + psycho, *Hard-core SM*.
Rate: 17 +
Disclaim: Au mà sở hữu ai thì kẻ đó chết không thành ma được lun…

Summary:
Yên tâm đi… anh sẽ để cưng tỉnh táo mà tận hưởng từng giây từng phút.

Warning:
Cái này gọi là dở chứng (au) và bệnh hoạn (au nốt)… real SM nha… :25: sau 2 cái trước nghĩ thế nào… thôi, ném nốt cái mức cao cấp nhất cho bản thân au khỏi lăn tăn suy nghĩ nữa… ho ho… Au hem cho nó thành 1 series mà là các one shot vì khác cpls, bối cảnh cũng khác nhau mà.
Tại sao chọn HoChun vì em Chun rất dễ khóc, lại mảnh khảnh, rất hợp với SM, còn với au thì chỉ có Ho được làm seme ẻm thui. :24:
Lần này serious warning nhá, bệnh hoạn thực sự đấy (bondage + torture cấp độ cao hơn). Ak ak… mà sao giống như mình đang làm hư rds dzậy nè…
Cảnh báo xong rồi, chiếu phim thôi.
Posted Image

Bắt cóc thần tượng 2U

Liếc mắt qua khe cửa nhỏ, vừa trông thấy người đứng ngoài, tên bảo vệ liền nhanh nhẹn mở cửa. Gã làm ở đây đủ lâu để biết quy tắc, không thì mất mạng như chơi.

Với khách thường phải kiểm tra mật mã, còn với khách VIP thì gã phải nhớ mặt.

Người đàn ông cao lớn từ tốn bước vào, vẫn phong thái băng lãnh với đôi mắt sắc lạnh giấu sau cặp kính đen, xung quanh hắn bá khí như sóng trào cuồn cuộn khiến một tên bảo vệ chuyên nghiệp, chẳng lạ gì với việc giết chóc như gã cũng phải lạnh gáy, không dám nhìn thẳng mặt.

Ngay lập tức, tên quản lý đon đả chạy tới vồn vã nói.

– Chào ngài Uknow, mọi người đang chờ ngài, xin mời đi lối này.

Chưa một lần mở miệng, cũng không buồn gỡ bỏ cặp kính dù trong này cũng chẳng sáng sủa, hắn lặng lẽ bước theo gã kia đến một căn phòng lớn với biển VIP to tướng và ba bốn tên hộ pháp đứng ngoài canh gác, cảnh tỉnh cho những kẻ không phận sự chớ có xớ rớ lại gần kẻo mất mạng.

Căn phòng được bày biện như một rạp chiếu phim với màn hình rộng 300 inch phía trước và ba bốn dãy ghế phủ lông thú hảo hạng xếp thành tầng phía đối diện, xen kẽ là những chiếc bàn nhỏ đựng đủ loại rượu và xì gà thượng hảo hạng.

Nhưng đây không phải rạp chiếu phim.

Chẳng có rạp chiếu phim nào ngốn của khách mời tiền tỷ.

Nhưng bù lại không thiếu những trò vui bệnh hoạn.

Tên quản lý hai tay dâng chiếc mặt nạ đen quen thuộc, hắn là khách quen ở đây thành ra không còn lạ gì nữa, không nhanh không chậm đeo mặt nạ vào.

Mọi chuyện xảy ra trong này đều là giấc mộng.

Vậy nên những người có mặt trong giấc mộng đó không cần biết đến thân thế thật của nhau.

Họ tự chọn biệt danh và mặt nạ, qua đó nhận ra ai với ai, cũng như hắn, mọi người biết đến hắn với cái tên Uknow và chiếc mặt nạ đen kỳ quái.

Trong phòng đã có khoảng hai chục người, chưa đêm nào lại nhiều khách đến vậy, dường như đêm nay có trò vui đặc biệt. Vừa nhác thấy bóng Uknow xuất hiện, một người đeo chiếc mặt nạ trắng tiến đến chào hắn.

– Uknow-shi, tưởng anh hôm nay không sắp xếp được công việc? Tôi đang định gọi cho anh.

– Sao tôi có thể bỏ lỡ, Hero-shi đã đích thân giới thiệu mà.

Thông thường các VIP không trao đổi thông tin liên hệ với nhau tránh để lộ danh tính nhưng cũng có trường hợp ngoại lệ. Hero định nói gì đó với Uknow thì tiếng micro vang lên, cả hai đành gác lại, đi về ghế ngồi dành riêng cho mình.

– Kính thưa các quý ông quý bà. Xin lỗi đã để quý vị đợi lâu. Xin giới thiệu vật phẩm ngày hôm nay.

Tiếng gã vừa dứt, đèn đóm cũng tắt ngấm, màn chiếu lớn dần sáng lên hiện rõ chiếc giường king size nhàu nhĩ chăn gối và một đóa hoa kiều diễm nằm ngay chính giữa.

– Micky Yoochun!

Uknow ngạc nhiên quay lại nhìn đám đông phấn khích rồi quay sang Hero, tên này không nói gì, chỉ nhếch mép cười ra hiệu cho hắn tiếp tục theo dõi.

– Vâng thưa quí vị, chính là Micky Yoochun, diễn viên kiêm người mẫu người Mỹ gốc Hàn, 23 tuổi, còn nguyên tem.

Theo sau lời giới thiệu, màn hình phóng to hơn làm không khí trong phòng càng tăng phần sôi động. Uknow chống cằm hướng đôi mắt không chút cảm xúc đến người thanh niên kia. Trên người cậu chỉ có đúng tấm áo sơ mi mỏng quá khổ cài nút sơ sài. Hai tay bị trói chặt vào đầu giường, gương mặt cậu hiện rõ sự hoảng loạn không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình. Đôi mắt to đã đầy nước, cánh mũi thanh tú phập phồng hô hấp, bờ môi hồng đầy đặn run rẩy nhưng cũng chỉ có những âm thanh rên rỉ ú ớ thoát ra vì trong miệng cậu giờ chật cứng bởi quả bóng nhỏ màu đỏ, đồ chuyên dùng để “vật nuôi” khỏi kêu gào. Khoảng da thịt trắng hồng phẳng mịn trên ngực lồ lộ giữa những khuy áo mở tung. Đôi chân trần thon dài co quắp, cố che đậy phần riêng tư đang bị ống kính máy quay soi mói.

Đúng là thượng phẩm.

Khóe môi Uknow cuối cùng cũng nhếch lên một chút, điều này không qua được mắt tên quản lý vì gã đang dõi theo phản ứng của hai vị khách VIP nhất từ nãy đến giờ. Đây là lần đầu tiên Uknow tỏ ra thích thú đến vậy.

Hứa hẹn một vụ giao dịch béo bở đây.

– Bắt đầu đấu giá. Khởi điểm 10 triệu won.

– 20 triệu.

– 50 triệu.

– 100 triệu.

– Quý ngài Lee ra giá 100 triệu. Có ai trả cao hơn không? – Mắt không rời hai VIP vẫn chưa có động tĩnh gì, gã quản lý trong bụng có chút hụt hẫng. – 100 triệu lần một. 100 triệu lần hai…

– 500 triệu. – Hero điềm tĩnh giơ ngón tay thông báo, khán phòng ồ lên sửng sốt trước cái giá hắn đưa ra, chỉ cho một đêm với người đẹp.

– Có vẻ 500 triệu của ngài Hero là cái giá cao nhất đêm nay – Trên cả sự mong đợi, gã vui mừng muốn nhanh chóng công bố kết quả, trước khi VIP Hero nghĩ lại mà thay đổi ý định thì mất cả một món to.

– Một tỷ.

Toàn bộ khán phòng im phăng phắc, cái búa nhỏ trên tay gã quản lý như bất động, lưng chừng trong không khí. Gã không dám khẳng định sợ mình nghe nhầm vì vừa rồi mọi người mải bàn tán trước quyết định của Hero nên trong phòng hơi ồn. Nhưng rõ ràng gã thấy tay Uknow giơ lên mà? Giờ hắn lại cúi xuống hý hoáy viết lách cái gì đó.

– 1 tỷ. Séc chuyển khoản đây.

– A… uh… 1 tỷ lần một… 1 tỷ lần hai… 1 tỷ lần ba… có ai… trả cao hơn không? Không có. Micky Yoochun thuộc về quý ngài Uknow.

– Tôi muốn cậu ta được trói lại cẩn thận, không bịt miệng, không dùng thuốc.

Vẫn bằng chất giọng lạnh băng, Uknow để lại mệnh lệnh. Hắn vẫn được các thành viên khác biết đến với tính khí kỳ quái, nhưng đến mức này thì mới là lần đầu. Không bịt miệng, không dùng thuốc. Hắn muốn nghe con mồi gào hét, quằn quại trong đau đớn.

Đúng là bệnh hoạn.

– Chơi được lắm Uknow-shi.

– Lần này Hero-shi nể mặt tôi thôi.

– Hero-shi – Gã quản lý đon đả chạy tới – Chúng tôi vẫn còn rất nhiều hàng chất lượng cao khác, nếu ngài…

– Thôi, hết hứng rồi. Tôi về đây. Đêm nay là của Uknow-shi mà. Anh nhớ phải cho tôi biết xem 1 tỷ có đáng không nhé.

– Tất nhiên.

—————————–

“Uknow-shi, xin ngài nhớ chấp hành quy định, không được để lại dấu vết ở những nơi dễ thấy, không được làm vật nuôi chết. Ngài có 24 giờ, chúc vui vẻ”

Lời cảnh báo quen thuộc vang lên từ micro không làm Uknow mấy phần quan tâm. Đôi mắt hắn quét khắp căn phòng được bố trí như tầng hầm tối tăm, chỉ có một chiếc đèn duy nhất chiếu thẳng đến Yoochun giờ đang bị xích chặt vào chiếc cầu thang sắt. Hai tay bị kéo cao trên đầu đến mức cậu chỉ có thể chạm xuống sàn bằng những ngón chân. Cổ tay cổ chăn đều được bao bọc bởi những chiếc khóa chuyên dụng lót da mềm đảm bảo không để lại vết tích nhưng vẫn thực hiện đúng chức năng cố định nạn nhân. Trên cổ cậu cũng có một chiếc vòng với khóa đính chặt vào chấn song sau lưng, cố định đầu Yoochun lại. Đây là chiếc vòng đặc biệt, trên đó có thiết bị cảm ứng kiểm tra nhịp tim và hơi thở của người đeo, đề phòng trường hợp VIP quá đà thì bảo vệ sẽ can thiệp kẻo xảy ra án mạng.

Vì các vật phẩm ở đây là hàng đặc biệt, nên các quy định khắt khe như vậy được áp dụng. Các thần tượng thường bị bắt cóc bán cho khách chơi trong một ngày rồi lại được thả về Đường dây này không dại gì mà giết họ vì khi đó mọi việc rùm beng và cảnh sát sẽ đánh hơi sự việc. Thường thì các công ty giải trí cố gắng ém nhẹm tránh scandal. Với lại chưa có thần tượng nào ra khỏi đây mà tinh thần còn tỉnh táo. Sau một ngày bị tra tấn, họ đều lâm vào tình trạng không điên loạn cũng trầm cảm, do đó không phải là mối nguy cho tổ chức.

Khi mắt quen với bóng tối, đôi mày Uknow nhíu lại định vị hai chiếc camera gắn tại các góc đảm bảo quay được hình ảnh rõ nét nhất. Đây là dịch vụ đặc biệt dành riêng cho các VIP không thắng trong cuộc đấu giá, vừa để thỏa mãn thú tính vừa “học hỏi kinh nghiệm”. Tất nhiên giá để được vào xem không phải rẻ còn người thắng đấu giá cũng phải chấp nhận quy định này, dù có trả cao thế nào đi nữa.

Đó là phương thức hoạt động của Shion, đường dây buôn người cao cấp xuyên châu Á.

Chắc chắn không còn điểm nào khác lạ, cuối cùng thì ánh mắt Uknow cũng hướng đến món hàng hắn bỏ tiền tỷ ra mua. Không vội vàng lộ diện khỏi bóng tối, hắn lững thững đi vòng quanh quan sát con mồi đang run rẩy trước mặt.

Hàng mi đen nhánh khép chặt làm lệ thi nhau tuôn xuống ướt đẫm khuôn mặt thanh tú. Đôi môi hồng run rẩy khẽ mở dồn dập hô hấp một cách khó khăn bởi chiếc vòng siết chặt nơi cổ. Khuôn ngực mịn màng, nhỏ gọn không ngừng nhấp nhô cố hít đầy không khí vào hai buồng phổi, làm đôi nhũ hồng hào nổi bật trên nền da trắng cũng dập dờn thật bắt mắt. Vùng bụng phẳng mịn hóp lại, co rút liên hồi còn dục vọng tươi xinh cũng bắt đầu cương cứng và rỉ nước, chiếc khóa da màu đen bó dọc chiều dài của nó làm sắc màu hồng đậm thêm nổi bật. Toàn thân cậu mồ hôi rịn ra, loang loáng dưới ánh đèn càng tăng phần dâm mị.

– Có dùng thuốc không?

Giọng Uknow lạnh lùng vang lên khi hắn thu vào tầm mắt tình trạng tổng thể hiện tại của con mồi.

“Không thưa ngài – Tiếng micro nhanh chóng đáp lại, càng chứng thực một điều từng giây từng phút diễn ra ở đây đều có vô số kẻ khác thèm thuồng theo dõi – Ngài đã dặn chúng tôi đâu dám làm trái ý. Chúng tôi chỉ chuẩn bị cho ngài một món quà khuyến mại đặc biệt cậu ta đã thế rồi”

Nghe vậy một bên mày hắn không khỏi nhếch lên khi thấy thứ đồ chơi quen thuộc nhét trong tiểu huyệt của Yoochun, chiếc điều khiển nhỏ cũng được dán ngay trên mặt đùi trong. Thảm nào mà cậu lại run rẩy đến vậy.

Một cơ thể rất nhạy cảm còn tinh thần thì vô cùng yếu đuối.

Một con mồi tuyệt hảo mà Sadist nào cũng thèm muốn.

——————–

Yoochun cố giữ bình tĩnh một cách khó khăn, nhất là khi thứ quái quỷ kia không ngừng rung lắc nơi vô cùng nhạy cảm khiến cậu có muốn cắn lưỡi vì xấu hổ thì dục vọng vẫn cứ ngóc dậy. Chợt tiếng kim loại vang lên chát chúa khi có vật gì đó đập vào chiếc thang sắt sau lưng làm cậu bừng tỉnh. Mở choàng đôi mắt, dù hình ảnh có phần nhòe nhoẹt cũng đủ khiến cậu sợ hãi đến bất động.

Gã đàn ông cao lớn dần xuất hiện từ bóng tối, chậm rãi và bí ẩn như một con báo đen. Nửa khuôn mặt trên bị che lại bởi chiếc mặt nạ, đôi mắt sáng quắc lạnh băng, nhìn cậu không biểu cảm. Hắn chỉ mặc chiếc quần da đen bóng với đôi ủng không kém phần khủng bố, toàn thân hắn là làn da nâu đồng khỏe khoắn phủ ngoài những thớ cơ săn chắc cảnh báo nguy hiểm cận kề.

Yoochun sợ hãi cố tránh những ngón tay hắn lướt trên gò má mình rồi nhanh như chớp, quai hàm cậu bị bóp chặt, đau điếng trong gọng kìm cứng như thép. Điều tiếp theo Yoochun biết, là hắn đang hôn cậu.

Không, hắn muốn càn nát đôi môi cậu thì đúng hơn.

….

Uknow dừng lại đôi chút giữa nụ hôn dang dở rồi từ từ rời khỏi đôi môi con mồi nay đã sưng lên, đỏ rực màu máu. Một đường tơ máu theo khóe miệng hắn chảy dọc xuống cằm, đầu lưỡi hắn nhói lên rất xót, mùi máu tanh nhanh chóng ngập đầy khứu giác.

Nhìn khuôn mặt Yoochun tái mét với đôi mắt hoảng loạn, môi hắn chợt kéo lên một nụ cười nhàn nhạt.

“Uknow-shi, mọi chuyện… ổn chứ?”

– Rất tuyệt.

———————

– Có chuyện gì thế? – Cả khán phòng xôn xao bàn tán, không hiểu chuyện gì đang xảy ra trong kia.

– Là anh ta cắn Yoochun hay ngược lại?

– Có vẻ Yoochun đã cắn Uknow thì đúng hơn… mà ngay từ đầu anh ta đã chọn “thứ đó”? Uknow quả là cao tay…

– Alo, chuẩn bị sẵn sàng, khi nào có lệnh của tôi thì can thiệp ngay rõ chưa.

Nhìn vào màn hình đang tường thuật trực tiếp, gã quản lý vội dặn lũ bảo vệ trực sẵn trước cửa căn phòng diễn ra trò vui điên loạn.

Nội dung ẩn

———————

– Không… đừng mà… tha cho tôi… A A A….

Yoochun hét lên đau đớn khi hàm răng Uknow giày xéo đầu ngực cậu không thương tiếc. Làn da non nớt bị cắn đến bật máu trong khi cái lưỡi hắn mềm mại trườn bò như con rắn không ngừng kích thích nụ nhỏ, làm nó cương cứng lên bỏng rát. Rồi tiếng hét của cậu nhanh chóng bị hắn nuốt trọn. Yoochun ngoan ngoãn để mặc hắn tung hoành. Lần trước cậu dại dột cắn mạnh vào lưỡi hắn, kết quả là từ cổ xuống đến ngực cậu không còn chỗ nào lành lặn không hằn dấu răng hắn cả. Chúng vẫn còn rỉ máu và bắt đầu thâm tím lại.

Chịu đau và lì đòn không phải là bản chất của Yoochun, từ nhỏ cậu đã yếu với làn da trắng không thể đen nổi dù có phơi nắng cả ngày, thân thể mảnh khảnh, chẳng có chút cơ bắp dù cậu có vật lộn ở gym hết ngày này qua ngày khác. Vậy nên khi rơi vào tình cảnh khủng khiếp này, tâm trí cậu nhanh chóng bị đánh gục. Khóc lóc, van xin, vật vã, chẳng còn ngại ngần cái gì nữa. Mà cũng chẳng trách cậu được, dù cậu có tinh thần thép mà rơi vào tay Uknow, nó cũng nhũn ra như bún cả thôi.

Tranh thủ hớp lấy không khí giây phút hắn rời khỏi môi mình, Yoochun vẫn không thể nào bình tĩnh khi dõi theo tấm lưng Uknow che khuất những thứ điên rồ hắn đang chuẩn bị. Nhưng dù hắn đang làm gì đi nữa, cậu cũng không hề muốn hắn quay lại chút nào. Yoochun bắt đầu lảm nhảm.

– Làm ơn… tha cho tôi… tôi sẽ tặng anh rất nhiều tiền… tôi sẽ tặng anh tất cả tài sản của tôi… tôi….

Nhìn cái thứ Uknow vừa giơ ra, cậu vội im bặt. Hai chiếc kẹp kim loại nhỏ với răng sắc nhọn nối vào chiếc máy kỳ quái đặt trên bàn cách đó không xa bởi những sợi dây xanh đỏ xoắn xít. Chưa kịp thắc mắc, đôi môi Yoochun vô thức thoát ra tiếng rên rỉ khi hắn cúi xuống mút mát nơi đầu ngực cậu sưng tấy, phần nào xoa dịu sự đau đớn. Có điều chỉ vài giây sau, cơ thể cậu lại giật lên khi hắn dùng hai chiếc kẹp đó kẹp chặt lấy chúng.

Yoochun tưởng như bản thân muốn ngất đi mà không được. Cổ họng cậu bỏng rát vì gào hét quá nhiều. Nhưng Uknow không bao giờ để cậu đạt được thứ mình muốn. Mỗi khi cậu sắp trượt khỏi bờ vực của sự chịu đựng, hắn lại dùng kỹ năng điêu luyện xoa dịu cơn đau, bắt cậu quay lại với thực tại, để sau đó trút lên người cậu sự đau đớn còn khủng khiếp gấp bội.

– Cưng cũng thích trò này đấy chứ.

Lần đầu tiên từ đầu đến giờ, Uknow nói chuyện với cậu. Chất giọng trầm trầm nguy hiểm của hắn làm toàn thân cậu lạnh toát, đông cứng cả lại. Chưa kịp hiểu hắn đang nói đến cái gì, Yoochun giật bắn khi bàn tay hắn to lớn nắm lấy dục vọng của cậu.

Vẫn đang cương cứng.

Nãy giờ mải chịu đựng những cơn đau hắn gây ra, cậu quên mất tình trạng của bản thân, cũng như cái thứ vẫn không ngừng rung lắc trong cơ thể cậu. Yoochun cố lắc đầu chối bỏ điều hắn vừa nói, đôi mắt cậu không giấu nổi sự ngạc nhiên và sợ hãi nhìn Uknow đưa chiếc que nhỏ lên miệng liếm láp, nó cũng có dây nối với chiếc máy kia.

– Đứng im nhé, chệch ra là nguy hiểm lắm đấy.

– Không! Không! Đừng! Làm ơn… tôi xin anh… A…

Cậu kinh hoàng gào thét khi hắn chậm rãi đẩy hết chiều dài chiếc que đó qua lỗ nhỏ, vào sâu trong dương vật của cậu. Lần này không để Yoochun có thời gian làm quen với sự đau đớn, Uknow khởi động công tắc trên chiếc máy kia. Một dòng điện chạy qua khiến cả người cậu giật dữ dội, những điểm tiếp xúc bắt đầu tê dại trong đau đớn.

Và cũng như bao lần trước, đến khi sự tỉnh táo sắp trôi dạt khỏi tâm trí cậu, hắn dừng lại.

Cậu chẳng còn chút sức lực nào để chuyển động khi hắn gỡ đám dụng cụ tra tấn kia, kể cả thứ đồ chơi trong tiểu huyệt cậu ra nữa. Cả người Yoochun nhũn ra, dồn hết sức nặng vào đôi tay bị treo cứng. Uknow cúi xuống tháo khóa nơi cổ chân cậu rồi nhấc bổng chúng lên bằng đôi tay rắn chắc. Cậu không thể kêu gào nổi nữa… một giọt nước mắt lặng lẽ rơi trước thực tế là cơn ác mộng này vẫn chưa chấm dứt khi nơi tiểu huyệt sưng tấy của cậu cảm nhận được dục vọng to lớn, nóng bỏng của hắn đang cận kề.

– Yên tâm đi… anh sẽ để cưng tỉnh táo mà tận hưởng từng giây từng phút.

Đó là tất cả những gì hắn cảnh báo cho cuộc xâm lược dữ dội. Bên trong Yoochun bị kéo căng ra đến rách toạc, bỏng rát theo một nhịp điệu điên cuồng bởi những cú thúc mạnh mẽ. Thoát ra từ miệng cậu bây giờ chỉ còn tiếng rên rỉ yếu ớt, đau đớn lẫn khoái cảm trào dâng, quật ngã tất cả những gì còn sót lại trong tâm trí Yoochun đang dần trôi dạt.

———————-

BÍP… BÍP…. BÍP….

RẦM

Nhìn chiếc vòng trên cổ Yoochun nhấp nháy liên tục, Uknow không mấy ngạc nhiên khi cửa phòng mở toang, hiện ra một đám hùng hổ xông vào. Hắn từ tốn rút ra khỏi cơ thể cậu làm dòng tinh dịch đỏ tươi màu máu tự do chảy xuống, ướt đấm mặt đùi non trắng mịn.

Cả người cậu xụi lơ, đầu gục xuống. Đôi mắt nhắm nghiền.

Gã quản lý hoảng hốt cho người gỡ cậu xuống, giật tung chiếc vòng cổ ra để kiểm tra. Mặt gã tái mét, vội vã sai đàn em làm hô hấp nhân tạo rồi lao đến trước mặt Uknow, lúc này đã trang phục chỉnh tề với cặp kính quen thuộc trên sống mũi, sẵn sàng rời đi sau một đêm thác loạn.

– Uknow-shi! Đâu phải anh không biết quy định!

– Tôi rất tiếc – Khuôn mặt hắn vẫn băng lãnh như thường – Cậu ta yếu hơn tôi tưởng. Tôi vẫn chưa có kinh nghiệm lắm nên lỡ tay.

– Uknow-shi! Đâu thể nói cho qua là xong được!

– Thế này đi! Tôi sẽ giải quyết cái xác. 100 triệu nữa sẽ chuyển vào tài khoản của Shion coi như bồi thường thiệt hại. 100 triệu khác sẽ được chuyển riêng vào tài khoản của anh. Chuyện này cũng không nên để cấp trên của anh biết làm gì. Thế nào?

– Ugh…

– Thế nào? – Đôi mắt hắn xoáy sâu vào mặt gã quản lý, chất giọng không hề có tính thương lượng mà hoàn toàn áp đảo, đe dọa không cho gã còn sự lựa chọn nào khác.

– Được… được…

– Tốt.

Bỏ mặc lại gã vẫn còn run sợ, Uknow gạt lũ đàn em, lấy áo khoác phủ lấy cơ thể lòa lồ của Yoochun rồi vác cậu lên vai, không nói không rằng rời khỏi Shion.

———————-

– Jaejoong-shi, rất cám ơn anh đã hợp tác với chúng tôi triệt phá đường dây này.

– Không có gì, Yunho-shi, tôi cũng được lợi.

Trong phòng VIP của nhà hàng sang trọng, hai người đàn ông chúc rượu nhau cười nói vui vẻ. Yunho nhận chén từ tay Jaejoong, trên mặt nở nụ cười hết sức thân thiện, khác hẳn vẻ ngoài băng lãnh Uknow từng có.

– Nhờ có anh giới thiệu nên chúng không nghi ngờ tôi. Anh lăng xê Yoochun lên thành sao, còn cho chúng tôi mượn tài khoản ngân hàng nữa chứ. Mà viên thuốc anh đưa thật công hiệu, Yoochun rơi vào tình trạng chết giả ngay sau đó, tôi cứ thế đưa cậu ấy đi ra mà không bị chúng nghi ngờ gì cà.

– Cũng nhờ tài diễn xuất của Yunho-shi thôi. Yoochun thế nào? Có biến chứng gì không?

– Sau một tuần là cậu ấy bình phục hoàn toàn, giờ đi làm bình thường rồi. Hôm nay cậu ấy phải giải quyết công chuyện, nên sẽ đến muộn một chút. Anh làm tôi rất ngạc nhiên đấy Jaejoong-shi, Shion bị triệt phá, chẳng phải anh mất chỗ chơi hay sao?

– Yunho-shi nói đùa hay thật. Tôi thấy cảnh sát các anh vất vả quá mà chẳng tiến triển gì nên hứng lên ra tay giúp thôi.

Lời qua tiếng lại vài câu, không khí lúc đầu thân mật là thế, nay bỗng lạnh cóng, đặc quánh cả lại. Yunho bực bội uống sạch ly rượu mới rót, gầm ghè quan sát tên bệnh hoạn ngồi trước mặt. Nếu không phải hắn có công lớn trong vụ này, anh đã vui mừng khôn xiết mà còng tay hắn đem bắn chung với đám tay chân Shion luôn rồi.

Hẳn không khí trong phòng đã nổ tung vì căng thẳng nếu cánh cửa không mở ra, một người thanh niên cao cao, dễ thương xuất hiện. Ngay lập tức cậu chạy lại ngồi bên cạnh Jaejoong, ngoan ngoãn như một chú cún nhỏ, nhõng nhẽo.

– Uh em xin lỗi nha Joonggie… tay thợ ảnh giữ em lâu quá.

– Không sao, tụi anh cũng vừa đến thôi. Giới thiệu với em đây là Jung Yunho, trưởng ban chuyên án chống buôn người quốc gia, còn đây là Shim Changmin, gà đẻ trứng vàng của tập đoàn SM.

– Em đã bảo anh bao nhiêu lần là đừng có giới thiệu em kiểu ấy mà. Chào Yunho-shi, tôi là Shim Changmin.

– Chào Changmin-shi, hân hạnh được làm quen.

Bắt lấy bàn tay cậu giơ ra hết sức thân thiện, Yunho không khỏi đưa mắt nhìn Jaejoong đầy dò xét. Đến khi nhận được nụ cười nửa miệng của hắn, anh chợt hiểu ra tất cả. Thảm nảo hắn nói mình cũng được lợi, ra muốn mượn tay cảnh sát một phát triệt tiêu đường dây nguy hiểm kia, qua đó bảo vệ ngôi sao của công ty. Mà nếu mối quan hệ giữa hai người này chỉ là thần tượng và ông chủ, liệu hắn có hao tâm tốn sức đến thế không?

Dòng suy nghĩ miên man các giả thuyết sặc mùi bệnh nghề nghiệp của Yunho bị gián đoạn khi Yoochun mở cửa bước vào. Khóe môi anh bất giác nhếch lên thích thú. Dù trông bề ngoài cậu có vẻ yếu đuối thật đấy nhưng rất ít người biết cậu thuộc lực lượng cảnh sát ngầm của trung tâm. Lần này triệt phá Shion, lục tung cả Sở chẳng kiếm được ai hoàn hảo hơn cậu, thành ra Yunho đã phải năn nỉ, thuyết phục gãy lưỡi mời cậu tham gia chuyên án. Anh theo đuôi đường dây này đã lâu nhưng không thể nào nắm được tang chứng vật chứng. Vì vậy Yoochun phải đóng giả làm nạn nhân, sau này trở thành nhân chứng chống lại Shion. Có điều khi Yoochun bình phục hoàn toàn thì anh suýt bị cậu hạ sát. Điều đó càng làm Yunho hứng thú với người đồng nghiệp mới này. Đeo bám mãi cuối cùng họ cũng thành một đôi. Cả trong công việc lẫn cuộc sống riêng tư đời thường.

– Yoochun-shi này – Đang ngồi quây quần vui vẻ quanh chiếc bàn đầy ắp sơn hào hải vị, Jaejoong tự dưng gác đũa lên tiếng – Anh bỏ quách nghề cảnh sát đi làm thần tượng đi.

– Hả? – Ngay lập tức cả ba người kia quay ra sửng sốt.

– Yunho-shi đã cho tôi xem “phim” anh đóng rồi, rất tuyệt.

– Phim… phim gì? – Yoochun lắp bắp rồi đỏ bừng cả mặt mũi trước ánh mắt đầy hàm ý của hắn, ngay lập tức cậu quay sang chất vấn người yêu mình – Sao anh bảo anh phá hủy tất cả mọi thử rồi?

– Anh… anh không có… – Toàn thân Yunho toát mồ hôi lạnh, anh từ từ nhổm dậy khi nhác thấy cậu đưa tay vào áo khoác, đến khi thấy màu kim loại loang loáng thì anh lập tức ba chân bốn cẳng chạy thẳng – Anh thề mà! Hãy tin anh, Chunnie!

– Yah!!! Đứng lại đó Jung Yunho!

Nhìn hai người mới quen chạy vọt ra khỏi phòng, Changmin ngơ ngác quay lại thì thấy Jaejoong che miệng nhịn cười, cả người rung lên bần bật.

– Có chuyện gì vậy Joonggie?

– Không có gì đâu Minnie. Họ sẽ quay lại ngay ấy mà.

End

Chấm dứt loạt truyện điên dở ở đây :24: thanks tất cả mọi người đã đọc

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s