Tag Archives: jaemin

[oneshot][JaeMin] Love only you

Love only you

Au: Kisonpizu a.k.a Kizu
Pair: JaeMin, Jae’s POV
Rate: G
Gene: Rds tự cảm nhận, theo quan điểm của au thì không phải là sad ending.
Disclaim: Au owns no one.
Summary:
Khi bạn nhận được một thứ, bạn sẽ mất đi một thứ tương ứng.

Note:
Nhàm + nhảm.

Hôm trước lượm lặt được cái pic này của Jae, trông lão ý thật tâm trạng, thế là au lên cơn. Đơn giản vậy thôi ^^. Đang viết nửa chừng thì bỏ. Đến khi viết tiếp thì thay đổi toàn bộ cái kết của fic. Ta thật là bựa T.T

Nhưng mà thích kiểu yêu này của bạn Jae lắm ý… nhẹ nhàng thôi nhưng mà sâu lắng a~, tất cả vì em a~ (đấy là au cảm nhận thế, không đảm bảo rds cũng có cảm nhận tương tự TT.TT)

Vì anh chỉ yêu em

Sống trong thế giới này có thể bạn cho rằng cuộc đời chẳng hề công bằng, nhưng hãy thử nghĩ kỹ mà xem, nó cũng tuân theo quy luật công bằng đấy.

Khi bạn nhận được một thứ gì đó, bạn sẽ mất đi một thứ tương ứng. Vậy nên bạn sẽ không bao giờ có thể chết chìm trong hạnh phúc, cũng như sống lay lắt trong đau khổ. Cuộc đời bạn là bức tranh dung hòa sặc sỡ, còn đẹp hay không thì còn tùy bàn tay nghệ sĩ, chính là bản thân bạn, vẽ nên.

Tôi sung sướng đón lấy điều mình được nhận.

Tôi dằn lòng buông tay khỏi thứ mình mất đi.

Cuộc đời tôi là bức tranh bốn mùa đầy sắc màu tươi thắm.

Nhưng người vẽ không phải là tôi.

————-

– Jae hyung, cuối tuần rồi, đi làm vài chén chứ?

Đang bận rộn nhét nốt chỗ giẫy tờ vào cặp chuẩn bị ra về, Yoochun ở đâu nhào tới đu lên vai tôi như thể chúng tôi vẫn là học sinh trung học. Junsu xuất hiện ngay sau đó, nhưng cũng chỉ đứng đó cười, để mặc tôi khổ sở tìm cách gỡ con bạch tuộc này ra khỏi người mình.

– Hyung rất tiếc, hôm nay không được. – Cố làm vẻ mặt nghiêm túc, tôi trả lời dứt khoát.

– Huh? – Trong giây lát, Yoochun dừng việc thử nghiệm khả năng bám dính của mình mà ngó vào cuốn lịch để bàn, dò hỏi – Hôm nay… là ngày ấy hả? Trời… hyung thật là chung tình quả đi… đã 8 năm rồi mà vẫn chẳng thay đổi gì cả!!!

– Em cứ như hyung đi rồi sẽ biết!

Phải đến lúc làm bộ đe dọa, hai đứa mới chịu buông tha cho tôi. Khoác lên người tấm áo choàng, tôi rảo bước trên con đường đầy nắng và gió. Nhớ đến lời Yoochun trong lòng tôi bỗng ngập tràn cảm xúc lẫn lộn khó nói thành lời.

8 năm không phải là quãng thời gian quá dài trong cả đời người…

Nhưng nó cũng không phải là quãng thời gian quá ngắn với một kẻ mới có mặt trên cuộc đời này 30 năm như tôi, ấy, tính thế thì cũng một phần ba cuộc đời tôi rồi đấy…

Giờ nhìn lại tôi thấy mình đã thay đổi rất nhiều, thỉnh thoảng gặp mặt hội bạn thời đại học, chúng vẫn chọc tôi không hiểu sự kiện gì xảy ra đã quét sạch hình tượng công tử Kim Jaejoong hào hoa, ăn chơi thuộc loại sành sỏi nhất đất Seoul này.

Có người coi thời điểm ấy rất quan trọng….

Cũng có người coi khoảnh khắc đó chẳng đặc biệt gì…

Với tôi giây phút ấy là định mệnh.

—————

– 9 cành hoa hướng dương như mọi khi phải không Jaejoong-shi?

– Ah… Vâng, cám ơn Yunho-shi.

Tôi điềm đạm trả lời, định hỏi sao người chủ tiệm vừa nhìn thấy tôi đã đoán trúng ý định, nhưng lại thôi. Suốt 8 năm qua, đây là cửa hàng hoa duy nhất mà tôi ghé. Một phần vì nó nằm trên con đường từ cơ quan về nhà. Một phần vì chủ tiệm cũng rất tinh tế, luôn khuyến nghị cho khách loại hoa nên mua. Như bao khách hàng khác, tôi đã mua rất nhiều loại hoa. Nhưng vào ngày này tôi chỉ mua hoa hướng dương, đúng 9 cành không hơn không kém. Có lẽ vì thế nên anh ta nhớ cũng nên.

– Đây là… hoa gì?

Trong lúc chờ đợi, ánh mắt tôi dừng lại bên khóm hoa lạ. Từng bông hoa tròn như trái bóng, xếp lại từ ngàn cánh hoa nhỏ xíu.

– Hoa bất tử đấy. Tượng trưng cho tình yêu bất diệt. Loại hoa này giờ rất chuộng, nhất là vào dịp lễ Valentine… nhưng tặng vào dịp khác thì cũng không có vấn đề gì đâu. Anh có muốn thử không Jaejoong-shi?

– Hm… không. Cám ơn.

Nhận bó hướng dương to bằng cả nửa người, tôi tạm biệt người chủ tiệm dễ mến. Giờ tôi không hề muốn thay đổi bất cứ cái gì, kể cả nếp sống sinh hoạt hàng ngày, phải mất rất nhiều thời gian tôi mới quen được với việc đó, nhưng tôi không hối hận. Trước đây chỉ vì cái thói ăn chơi lêu lổng, tôi không kịp trân trọng những gì mình có, chỉ khi nó mất đi tôi hối hận thì đã quá muộn.

Giờ đây có gì trong tay, tôi nhất định phải bảo vệ, giữ gìn bằng mọi giá.

————–

Tôi ghét bệnh viện, ghét cực kỳ.

Màu trắng tang tóc.

Màu đỏ tang tóc.

Mùi vị của chết chóc.

Âm thanh của đớn đau.

Thế mà 8 năm rồi, ngày nào tôi cũng đến đây. Không phải tôi không muốn. Nhưng dù không muốn cũng không được.

Nhanh thật nhỉ, một năm nữa đã qua.

Đôi mắt em nhắm nghiền.

Nước da em xanh xao tái xám.

Em vẫn ương bướng không chịu tỉnh dậy.

Hyung xin lỗi nhưng hôm nay là một ngày đặc biệt. Vậy nên hyung sẽ về sớm, không ở đây với em lâu như mọi khi được.

– Ồ, hoa hướng dương đẹp quá, anh có cần tôi cắm giúp không?

Người y tá chuyên phụ trách chăm sóc em xuất hiện thật đúng giờ giấc. Trước lời đề nghị lịch sự, tôi chợt thấy ngại ngùng. Biết thế hồi nãy đã mua thêm bó lưu ly trắng rồi…

– A… uh… cám ơn chị… nhưng em tôi vốn bị dị ứng với phấn hoa…

Chẳng còn cách nào khác, tôi đành bịa ra một lý do kỳ cục hết chỗ nói. Rồi nhân lúc cô làm vệ sinh cho em, tôi cáo từ về luôn, không quên bó hoa to tướng khiến ai đi qua cũng phải ngoái lại nhìn. Trước đây thì tôi còn thấy ngại ngần đôi chút, nhưng riết rồi cũng thành quen. Thiệt tình… vì em mà tôi đứt mất dây thần kinh xấu hổ từ bao giờ không biết, giá mà em có thể thấy được tôi yêu em đến nhường nào.

———————–

Buổi chiều thu ngập tràn nắng vàng, rực rỡ như chùm hướng dương tôi khoác trên tay, tươi tắn như gương mặt em đắm chìm trong hạnh phúc. Sải bước trên con đường dài lộng gió, nghe lá khô xào xạc dưới chân những giai điệu dịu dàng, nỗi nhớ em bỗng trào dâng da diết trong tôi. Sáng nay từ lúc tỉnh dậy lòng tôi đã xôn xao rạo rực, như chàng trai lần đầu chuẩn bị tỏ tình với người mình yêu. Chẳng phải xa xôi cách trở gì đâu… cũng chẳng phải chia cách lâu ngày không gặp, thế mà tôi vẫn không thể ngăn bản thân mình háo hức, muốn chạy ngay đến ôm em vào lòng.

Nhưng trước đó tôi còn một nơi cần ghé qua.

———————–

Khẽ phủi đi những chiếc lá khô rải đầy trên cỏ, tôi lưỡng lự giây lát rồi lại như mọi lần, không kìm được mà miết tay qua mặt bê tông lạnh lẽo. Hai con người tôi hết mực yêu thương kính trọng, giờ đã rời xa đến nơi tôi không thể với tới, chỉ còn nụ cười để lại qua bức ảnh vô tri vô giác. Đã có lúc túng quẫn tôi từng nghĩ đến việc đi theo họ, để đến khi tỉnh táo lại mới thấy mình ngu ngốc biết chừng nào.

……………

Ngày này 8 năm trước, bệnh viện tổng hợp Seoul đón nhận một trường hợp cấp cứu tai nạn giao thông nghiêm trọng. Người vợ ngồi ghế kế bên tay lái tử vong ngay trên đường đi cấp cứu. Người chồng và đứa con trai lớn bị thương nặng, mất rất nhiều máu. Đứa con gái nhỏ được anh trai che cho nên chỉ bị chấn thương nhẹ trên đầu.

Trong giây phút tử thần gõ cửa ấy, người cha đã quyết định hiến phổi, gan, thận và máu của mình, để đổi lấy tính mạng con trai. Em gái cậu tỉnh dậy biết được tin dữ thì bị sang chấn tinh thần, vùi mình trong giấc ngủ dài không biết đến bao giờ mới kết thúc.

………………..

Nghe cứ như một bộ phim hành động, nhưng đó là câu chuyện đời tôi. Dù ba, bốn năm trở lại đây tôi ít bị ám ảnh bởi những cơn ác mộng hơn nhưng cứ đến ngày này tôi không thể ngăn bản thân mình nghĩ đến quá khứ đau buồn ấy.

Đã một thời gian dài tôi hận, hận ông trời, hận Chúa, hận số phận, hận tất cả các loại thần thánh quái quỷ nào ném tôi vào tình cảnh này… thậm chí tôi hận chính bản thân mình, tại tôi mà appa phải chết; đôi khi tôi hận cả appa, vì bỏ lại tôi trên cõi đời này.

Cuộc đời tôi chưa bao giờ xám xịt và đen tối đến vậy.

Nhưng cũng trong giây phút đau khổ đến tận cùng đó, tôi gặp được em. Lúc tử thần thương xót nhấc chiếc lưỡi hái ra khỏi sợi dây số phận của tôi, trở về từ cõi chết, hình ảnh đầu tiên tôi thấy được là một thiên thần áo trắng đang ngủ vùi bên chiếc giường tôi nằm, bàn tay em nắm chặt lấy tay tôi chi chít kim tiêm ống dẫn. Tiếng báo hiệu từ chiếc máy điện tâm đồ khiến em thức giấc, đôi mắt em thâm quầng nhưng lấp lánh niềm vui, nụ cười em rạng rỡ tràn đầy sức sống.

Thực ra lúc ấy trong đầu tôi chỉ có ý niệm là mình đã chết, lại còn được lên thiên đường, nên mới gặp một thiên thần đáng yêu như vậy.

Rồi cái chết của pama và bệnh tình của em gái tôi nhanh chóng kéo tôi rơi thẳng từ trên trời xuống thực tại dưới đất, chưa kể đến bản thân phải duy trì tình trạng bó bột, nằm liệt trên giường bệnh mấy tháng trời trước khi có thể phục hồi chức năng.

Em luôn ở bên, động viên, khuyến khích và kéo tôi ra khỏi những cơn ác mộng. Nhiều lúc tôi lẫn lộn giữa mơ và thực, cho đến khi biết được tên em tôi mới dám tin vào những gì mình nhìn thấy. Rồi chẳng lâu sau tôi mới hay em là bác sĩ thực tập trực đêm hôm ấy, em đã ở bên tôi suốt, cho đến khi tôi tỉnh dậy, kể cả mãi sau này.

Thiệt tình, nếu là thằng tôi trước đây thì chẳng bao giờ tôi tin có người tốt như vậy tồn tại trên đời.

Tên em là Shim Changmin.

Thiên thần của tôi đó.

———————-

– Bác sĩ Shim, có người tìm gặp anh này!

Tôi định ngăn cô y tá mà không kịp vì thoáng cái cô đã chạy về phía em, bỏ lại tôi ngượng ngùng gãi đầu gãi tai giấu vội bó hoa hướng dương ra sau lưng một cách vụng về. Changmin không thích tôi đến đây vì em sợ những nơi thế này sẽ gợi lại trong tôi bao ký ức đau buồn trong quá khứ. Hơn nữa tôi thích lặng thầm nhìn ngắm em cứu giúp những con người khốn khổ bị bệnh tật hành hạ như tôi trước đây, nên thật tình tôi không muốn để em biết, cũng như làm phiền khi em đang bận rộn.

Gia đình Changmin gia truyền theo nghề y. Appa em còn là viện trưởng bệnh viện tư nổi tiếng nhất nhì đất Seoul này vậy mà chẳng hiểu sao vừa tốt nghiệp với tấm bằng hạng ưu, em nhất quyết xin gia nhập tổ chức bác sĩ quốc tế, một tổ chức từ thiện phi chính phủ chuyên cứu chữa cho người nghèo ở những vùng khó khăn. Ngày em kể tôi nghe ước mơ hoài bão của đời mình với đôi mắt lấp lánh, tôi không thể nào mở miệng cầu xin em hãy ở lại bên tôi, mãi mãi. Thôi thì nhận được tình cảm chân thành của em cũng là quá đủ cho tôi rồi.

Mặc dù số ngày em đi công tác nhiều hơn thời gian em ở nhà, nhiều chuyến rất dài, cả tháng không về, nhưng chúng tôi luôn cố gắng sắp xếp, ở bên nhau càng nhiều càng tốt. Thỉnh thoảng cuối tuần tôi lại chai mặt mò đến nơi em làm việc mà quấy nhiễu. Lúc nào em cũng làm điệu bộ giận dỗi bảo tôi phiền hà, rồi nhanh chóng lao đến ôm tôi thật chặt. Tôi biết em lo lắng cho tôi, không muốn tôi vất vả đường dài. Nhưng tôi nhớ em, nhớ da diết… đến nỗi tỉnh ra thì đã đứng trước mặt em rồi.

Hôm nay chẳng phải cuối tuần, nhưng là một ngày đặc biệt, và tôi cũng nhớ em.

– Jae à… anh đến lâu chưa? Em xin lỗi để anh đợi nha… vừa có trường hợp cấp cứu.

Khoác trên người tấm áo trắng tinh khôi, em đi về phía tôi, mỉm cười dịu dàng. Nụ cười tươi tắn đã cứu rỗi linh hồn tôi ngày tôi tỉnh lại cách đây 8 năm trước. Vụng về trao em bó hoa hướng dương rực rỡ, trái tim tôi bỗng đập rộn rã trong lồng ngực khi đôi má em ứng hồng, ánh mắt em nhìn tôi ngập tràn yêu thương.

– Cám ơn anh… em thích lắm… anh… ổn chứ?

Tình yêu em dành cho tôi vẫn tăng dần theo năm tháng, duy có câu hỏi đó, em không bao giờ quên mỗi lần nhận từ tay tôi 9 cành hoa hướng dương.

………………

Có người coi thời điểm ấy rất quan trọng….

Cũng có người coi khoảnh khắc đó chẳng đặc biệt gì…

Với tôi giây phút ấy là định mệnh.

Khi em bước vào cuộc đời tôi.

……………….

Tiến thêm vài bước, tôi giang tay ôm em vào lòng. Thiệt tình trên đời này chẳng ai hiểu tôi hơn em. Thật là oái ăm, khi mà ngày tôi hạnh phúc nhất… cũng là ngày tôi đau khổ nhất… Nhưng năm tháng trôi qua, bi thương nay chỉ còn là vết sẹo xấu xí mà thôi.

– Em xong việc chưa? Mình đi ăn tối nhé.

– Ừm… đợi em năm phút em vô thay đồ nha.

———————-

“Jae hyung…”

“Jae hyung à…”

Hình như có người gọi tôi, nhưng sao toàn thân tôi lại bất động, nặng nhọc đến vậy? Có mỗi việc mở mắt ra cũng không xong. Vật lộn với bản thân bao lâu không rõ, cuối cùng tôi cũng có thể ghi nhận hình ảnh hai gương mặt quen thuộc đang nhìn mình lo lắng.

Junsu và Yoochun.

Rồi ngược lại hoàn toàn, sự đau đớn kéo đến nhanh như chớp. Toàn thân tôi như thể vỡ vụn thành ngàn mảnh. Cái cảm giác tôi đã từng trải qua, và hi vọng không bao giờ phải chịu đựng lần nữa. Thế mà…

Đã có chuyện gì xảy ra vậy?

Chúng tôi đang trên đường đi ăn tối…

Changmin đâu?

– Changmin à…

Tên em yếu ớt bật ra khỏi đôi môi khô khốc nứt nẻ của tôi… rồi đôi mắt tôi mở to sửng sốt, lòng tôi quặn đau, trái tim như ngừng đập… trước khuôn mặt Junsu vô cùng bối rối và đôi mắt đỏ hoe, sưng mọng của Yoochun.

Không… không thể nào….

——————–

Tôi đã từng tin cuộc đời này vô cùng công bằng. Khi ta nhận được một thứ, ta sẽ mất đi một thứ tương ứng. Ngày tôi gặp được em… cũng là ngày tôi mất đi pama, và trên khía cạnh nào đó, cả người em gái của tôi, mãi mãi.

Tôi vẫn tin vào điều đó, nhưng giờ đây, không thứ gì trên đời này có thể thay thế em trong trái tim tôi được nữa… bởi nó đã chết theo em mất rồi.

Changmin à… anh nhớ em… nhớ em lắm…

– Bác sĩ!!! Làm ơn cứu với… – Tôi nghe đâu đó, từ xa lắm… tiếng Junsu thì phải…

– Sao lại thế này? Ai lại để dao chỗ bệnh nhân nằm thế hả?

– Tôi định gọt táo cho hyung ấy ăn…vửa chạy vào phòng vệ sinh một lát mà đã…

– Mất nhiều máu quá… bệnh nhân lâm vào tình trạng sốc rồi… mau chuẩn bị máy kích tim ngay…

Ồn ào quá… để yên cho tôi ngủ một chút có được không? Chỉ cần giấc ngủ này tôi sẽ được đến bên em… và không có gì có thể chia lìa chúng tôi được nữa.

Đây rồi… thiên thần của tôi trong tấm áo trắng tinh khôi… em đang đợi tôi, má em hây hồng, đôi mắt chứa chan niềm thương nhớ…

Chào anh, Jaejoong. Em là Shim Changmin.

————————–

Em yêu sự sống nên em yêu mặt trời vì mặt trời sưởi ấm tất cả sinh linh tồn tại trên thế giới này.

Em yêu sự thủy chung nên em yêu hoa hướng dương vì hoa hướng dương lúc nào cũng một lòng một dạ hướng về phía mặt trời mọc.

Em ghét sự hoàn hảo vì nó là thứ hão huyền vô thực vậy nên em thích con số 9 vì nó là giới hạn cao nhất của mọi thứ bậc.

—————————-

Anh không yêu mặt trời, không yêu hoa hướng dương, cũng chẳng thích con số nào cả.

Vì anh chỉ yêu em, Changmin à…

End

Bắt cóc thần tượng 2 – JaeMin ver

Bắt cóc thần tượng 2
Kidnapping Idol 2

Au: Kisonpizu a.k.a Kizu
Pair: JaeMin
Gene: Dark + silly + smut, *proper SM*.
Rate: 17 +
Disclaim: Au mà sở hữu ai thì kẻ đó chết không thành ma được lun…
Summary:

Nếu em hỏi trên đời này ai yêu em nhất, thì đó chính là tôi.

Warning:
Sau màn thử nghiệm slight SM mức rất chi là phình phường ở Kidnapping Idol, au giở chứng muốn lên trình proper SM a~ :25: (dạo này vớ phải mấy cái SM thành ra tinh thần nó hơi bị…), có xiềng xích, có *tra tấn* a~
Bạn Min trong fic kia đã được làm seme mà au vốn iu công bằng lẽ phải, nên trong fic nì bạn ý bị đì xuống làm uke!
Trong tất cả các fic JaeMin của au, au chưa từng sờ đến hình tượng anh Dê với bản chất đúng với tên của anh ý, thành ra trong fic nì, ta sẽ cố gắng khắc họa hình tượng anh Dê ác ma kiêm tâm thần tí xíu a~ Ai thấy hơi hướng hem thích lắm thì đừng dấn thân nhá.

Cảnh báo xong òi, chiếu phim thôi.

Posted Image

Bắt cóc thần tượng JM

Cả chục năm trời làm thần tượng, Shim Changmin chưa bao giờ bị lâm vào cảnh này.

Bị fan rượt.

Vốn sinh ra trong gia đình quyền quý giàu sang, bản thân lại là diễn viên, ca sĩ kiêm người mẫu nổi danh từ năm 10 tuổi, việc được người người vây quanh chụp ảnh, cười nói, hò hét, thậm chí bị lôi kéo không phải cậu chưa từng nếm qua. Có điều bị fan rượt đến mức chạy chối chết cũng không thoát thế này thì cậu mới gặp lần đầu.

Tất cả chỉ vì Changmin dở chứng trốn mọi người đi thăm thú phố xá Tokyo.

Cũng không trách cậu được, đến đây bao nhiêu lần mà chưa có dịp nào tự do khám phá, hôm nay là ngày cuối của đợt lưu diễn rồi. Cậu còn cẩn thận đội mũ sùm sụp, đeo đôi kính đen che hết nửa mặt như trong phim hình sự thường thấy. Hài lòng khi đi từ phòng đến ngoài cửa khách sạn cũng không ai nhận ra mình, Changmin thong dong lượn xuống khu thương xá. Có điều ngắm nghía hàng hóa chưa chán mắt cậu giật bắn cả người khi một toán thanh niên mặt mày sáng sủa từ đâu chạy rầm rập về phía mình.

Ban đầu còn giả bộ từ tốn như không hiểu chuyện gì xảy ra kiêm cố trấn an bản thân rằng mình chưa bị phát hiện, nhưng dù vốn tiếng Nhật có nghèo nàn đến mấy cậu cũng hiểu tên mình đang được gào réo đầy phấn khích!

Xoay 180 độ rồi rảo bước thật nhanh để lẫn vào dòng người đông đúc, Changmin làm như không có chuyện gì xảy ra. Cậu nhất định không thể để fan túm được, quanh đây chẳng có người bảo vệ nào, đảm bảo cậu sẽ bị quay ra bã, tệ hơn nữa thì bị fan lột sạch đồ làm kỷ niệm! Mà nhìn “khí thế” họ ngùn ngụt thế kia, linh tính cảnh báo cậu nên chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất.

Uh… bình tĩnh nào… khách sạn cách đây không xa…

Tự tin với đôi chân dài của mình, Changmin bắt đầu cất bước chạy. Cậu chỉ không ngờ phía trước xuất hiện một toán chặn đường lui.

Một góc phố Tokyo bỗng trở nên sôi động không kém cảnh công an truy lùng tội phạm.

Bất đắc dĩ Changmin đành rẽ hướng khác. Sau vài khúc cua ngoặt, cậu tá hỏa khi nhìn trước ngó sau, quay đông sang tây chỗ nào cũng lạ hoắc, còn sau lưng thì “cái đuôi” dài ngoẵng đến cả chục mét vẫn chưa cắt được.

Đang loay hoay tính cách, Changmin mừng như bắt được vàng khi nhác thấy bóng mấy chiếc taxi bên kia đường. Có điều vừa đặt được một chân xuống lòng đường, cả chiếc xe hơi màu bạc phóng đến, cách có 2, 3 cm nữa là đưa cậu về gặp tổ tiên. Ý định chửi bới tên tài xế lái ẩu trong đầu cậu bay biến khi giọng nam trầm sang sảng nói chuẩn tiếng Hàn Quốc vang lên.

– Shim Changmin! Vào xe mau.

Chẳng để người kia phải tốn nước miếng đề nghị đến lần thứ hai, cậu phi vào xe, đóng sập cửa lại như thể đây là cỗ thiết giáp vững chắc bảo vệ mình khỏi đám dã thú nhung nhúc ngoài kia. Ngồi trong chiếc xe lao đi vun vút bỏ lại đám fan đang túm tóc dậm chân tiếc rẻ, cậu bất giác thở hắt ra chỗ khí cácbon giữ trong phổi nãy giờ.

Đến khi nhịp tim trở về tốc độ đều đặn của một người hoàn toàn khỏe mạnh, cậu mới để ý đến người thanh niên khôi ngô tuấn tú ngồi sau tay lái kia.

– Cám ơn anh. Anh là…?

Cố lục tìm trong tâm trí, cậu cũng không thể nhận ra anh ta là ai. Chắc chắn cậu mới gặp người này lần đầu, vì dù có gặp cả trăm nghìn người đi nữa thì Changmin sẽ không quên một khuôn mặt hoàn hảo đến thế. Lúc nãy nghe tiếng Hàn thân thương giữa nơi đất khách quê người một chữ không hiểu, cậu chẳng kịp nghĩ suy gì mà nhảy lên xe luôn. Mà anh ta đẹp trai sáng sủa thế kia, lái Porsche xịn đến vậy chắc không thể là người xấu đâu nhỉ.

– Hm… cứ gọi tôi là Hero. – Liếc nhìn người ngồi bên qua kính chiếu hậu giây lát, hắn lưỡng lự trả lời – Anh quản lý bảo tôi đi tìm cậu.

– Haizzz, may quá, anh đến thật kịp thời. Anh đưa tôi về khách sạn đi.

———————-

– Cám ơn anh Hero, tôi sẽ nói lại với anh quản lý để tăng lương cho anh. Coi như trả công anh giúp tôi hôm nay.

– Changmin này, cậu thật sự không nhớ tôi là ai à?

– Hm? Chúng ta đã từng gặp nhau sao? Xin lỗi, tôi thực sự không nhớ… cửa xe làm sao vậy nhỉ…

Tuy đoạn đường về đến khách sạn không dài song hắn cứ im lặng chú tâm vào việc lái xe. Changmin thấy vậy nên không làm phiền, mà cậu cũng chẳng biết nói gì. Thành ra cậu hết sức ngạc nhiên khi xe vừa dừng trước cửa khách sạn quen thuộc, hắn ta mở miệng hỏi câu lạ hoắc. Hý hoáy một hồi không mở được cửa xe, cậu định quay sang hỏi Hero thì trước mắt bỗng tối sầm lại khi cả tấm vải bịt chặt mũi và miệng mình. Mùi hương kỳ quái hăng hắc xộc vào khứu giác, nhanh chóng đánh bật sự tỉnh táo của Changmin xa khỏi tâm trí.

– Rồi em sẽ nhớ ra tôi. Nhanh thôi.

————————

Tích tắc

Tích tắc

Tích tắc

Changmin cố gắng nâng mí mắt nặng trĩu để tìm kiếm nguồn gốc thứ âm thanh sắp làm cậu bung não.

Đầu váng vất.

Hai cánh tay mỏi rã rời.

Nơi đầu gối đau ê ẩm.

Toàn thân thập phần khó chịu, lại lạnh nữa.

Chỉ đến khi màn sương che mờ tầm mắt dần tan biến hiện rõ ràng mọi vật, cậu không khỏi hét lên kinh hoàng.

Khóe miệng Jaejoong khẽ nhếch lên thích thú nhìn đám chim chóc giật mình bay toán loạn bởi tiếng hét thất thanh vừa rồi. Cầm theo chai Chivas đã vơi phân nửa, hắn thong thả tiến đến căn phòng đặc biệt cuối hành lang lạnh lẽo. Nhẹ nhàng mở cánh cửa mà không gây một tiếng động nào, hắn thỏa mãn chiêm ngưỡng “tuyệt tác” của mình đang không ngừng giẫy đạp trong vô vọng, chẳng khác nào con cá nhỏ sa lưới bị kéo lên bờ.

Hít một hơi thật sâu trấn tĩnh bản thân, Changmin hy vọng đây chỉ là một cơn ác mộng tồi tệ nhất cậu từng gặp trong suốt 20 năm làm người. Có điều đến khi mở mắt ra, cậu chỉ muốn hét lên lần nữa.

Hai cổ tay Changmin bị trói lại với nhau bằng hai chiếc vòng da đen có nút khóa kiểu thắt lưng. Từ trên trần nhà thả xuống sợi xích sắt móc vào hai chiếc vòng đó kéo hai cánh tay cậu qua đầu. Đầu gối Changmin quỳ trên sàn trải thảm lông thú dày, không lạnh nhưng hết sức tê mỏi vì phải chống đỡ sức nặng của cả cơ thể. Hai cổ chân cậu cũng bị xích chặt với hai cái móc gắn dưới sàn nhà. Changmin thử cục cựa nhưng độ dài những sợi xích không đủ để cậu thay đổi tư thế. Trước mặt cậu đặt tấm gương khổ cực lớn, nhìn vào đó cậu không những thấy rõ tình cảnh của bản thân mà còn nhận ra cả chiếc vòng cổ dành cho vật nuôi đang gắn chặt trên cổ mình, sợi xích sắt lòng thòng dài xuống tạo nên những tiếng lạo xạo theo mỗi cử động của cậu.

Thế này là thế nào?

Cậu chỉ nhớ hôm nay trốn đi chơi, rồi bị fan rượt, rồi một người bảo vệ tên Hero đến cứu, rồi…

Qua tấm gương phản chiếu, đôi mắt cậu mở to trước người vừa xuất hiện nơi ngưỡng cửa, khuôn mặt mà cậu cho rằng mình sẽ không thể nào quên dù chỉ gặp có một lần.

– Hero?

– Chào người đẹp ngủ nướng. – Tiếng Jaejoong bỗng trở nên lạnh lẽo, xa xăm và đầy vẻ châm biếm – Trong tình trạng đó mà em ngủ được lâu hơn tôi tưởng.

– Anh… anh đang làm cái gì thế? Thả tôi ra ngay! Không thì anh sẽ phải hối hận đấy!

– Thế thì tôi rất muốn biết mình sẽ hối hận thế nào đấy. Em sẽ làm gì tôi? Bảo Tổng giám đốc Shim tống tôi vô tù, hay tập hợp Shim Changmin fan club đem tôi ra xử lý?

Changmin bỗng thấy lạnh hết cả sống lưng, cậu chưa kịp đe dọa, hắn đã nói vanh vách chứng tỏ người này biết rất rõ về cậu, và không hề nể sợ chút nào. Rồi cậu hoảng hốt khi đèn flash máy ảnh nhấp nháy bật tắt liên tục, Changmin cố giữ giọng mình thật bình tĩnh.

– Anh muốn gì? Định tống tiền tôi bằng những bức ảnh đó à? Hay muốn ra điều kiện với bố tôi?

– Không. Chỉ là sở thích sưu tầm ảnh thần tượng của cá nhân tôi thôi.

Chẳng hiểu sao dù nụ cười có làm rạng rỡ khuôn mặt Jaejoong, cậu cũng không thể ngăn bản thân mình khỏi bất an. Cậu phải thoát khỏi tình trạng này, càng sớm càng tốt.

– Thả tôi ra, rồi anh sẽ có tất cả những thứ mình muốn.

– Không thả em ra, tôi đã có tất cả những thứ mình muốn rồi.

– Anh….

– Nào uống đi, mừng ngày hội ngộ.

Changmin vừa định mở miệng ra phản đối, hắn liền túm lấy sợi dây dính vào chiếc vòng trên cổ, kéo giật đầu cậu ngửa ra sau rồi dốc thẳng chai rượu vào miệng cậu. Thứ chất lỏng sóng sánh màu hổ phách say nồng chảy đến đâu, cậu tưởng như cổ họng mình cháy bỏng tới đó. Changmin vội vã ngậm chặt miệng lại khiến rượu chảy tràn trên mặt, xộc cả vào mũi làm cậu ho sặc sụa, hô hấp khó khăn. Chưa kịp định thần lại thi Jaejoong đã lao đến, thô bạo cưỡng đoạt đôi môi cậu. Dù Changmin có nghiến răng cắn đối phương đến bật máu, hắn cũng không hề giảm bớt cường độ. Bàn tay hắn bóp chặt lấy xương hàm khiến cậu không thể ngậm miệng lại được. Chiếc lưỡi hắn tự do quần thảo, liếm láp mọi ngóc ngách trong khoang miệng cậu vô cùng nóng bỏng, cho đến khi cả hai đắm chìm trong mùi rượu nồng hòa quện máu tanh càng khiến Jaejoong kích động nhiều hơn. Hắn điên cuồng cuốn lấy chiếc lưỡi mềm mại của Changmin như thể muốn hút cạn sinh lực của cậu chỉ bằng một nụ hôn này. Bản thân cậu lần đầu nhận được nụ hôn mạnh mẽ đến thế, dù đau đến phát khóc nhưng cái thực sự làm cậu sợ hãi lại chính là phản ứng của bản thân mình.

Sự kích thích của hắn làm ham muốn của Changmin phần nào trỗi dậy, khiến cậu như không tin vào bản thân mình nữa. lúc này mà cậu cũng…
Mặc cho tâm trí bị dục vọng chi phối, Jaejoong đắm chìm trong hương vị ngọt ngào của Changmin hòa lẫn với rượu và mùi máu của chính mình, thứ hỗn hợp nhanh chóng khiến hắn say nghiện. Hắn chỉ luyến tiếc rời đôi môi cậu trong giây lát khi nhận thấy hai cánh tay Changmin căng cứng lên cố đỡ lấy sức nặng của cả cơ thể cậu nay mềm nhũn ra vì thiếu dưỡng khí. Thay vào đó hắn liếm láp hết thứ dung dịch rượu đắt tiền lai láng trên mặt, cổ và ngực cậu, quăng chai rượu rỗng ra xa, giờ hai tay hắn rảnh rang nhanh chóng xử lý đám khuy áo đang cản trở quá trình khám phá dục vọng trước mặt.

Changmin cố gắng uốn éo cơ thể để tránh Jaejoong mặc dù với cậu bây giờ thì thở cũng phải nỗ lực hết sức. Chất cồn cao độ hắn vừa tống vào họng cậu nhanh chóng phát huy tác dụng, khiến không chỉ nhịp tim mà cả hơi thở của Changmin cũng trở nên hỗn loạn. Hai cánh tay cậu đau nhói như bị trật khớp vai do kéo căng trong khi cả người cậu thì run lên trong vô thức dưới sự kích thích hết sức thành thục của hắn. Jaejoong chẳng ngại ngần cắn mạnh lên vùng da nhạy cảm quanh cổ cậu rồi lại nhẹ nhàng liếm láp những dấu răng mình vừa để lại. Nhìn chiếc cổ thon dài của cậu giờ chi chít hôn ngân, khóe miệng hắn nhếch lên thỏa mãn trước một Changmin quằn quại trong thứ hỗn hợp cảm xúc đau đớn và hưng phấn thay phiên nhau ấp tới.

– Dừng… dừng lại mau!!! – Changmin hoảng hốt hét lên khi cảm nhận những ngón tay lạnh ngắt của hắn luồn vào trong quần cậu làm loạn. Nhân lúc Jaejoong phân tâm dừng lại đôi chút, cậu phải tìm cách đánh lạc hướng – Anh… tại sao anh lại làm vậy với tôi? Tôi với anh đâu có thù oán…

– Tôi yêu em Changmin.

– Cái gì? – Cậu không tin nổi vào tai mình nữa. Sau những gì hắn làm với cậu, giờ hắn dám mở miệng nói yêu cậu? Và trên tất thảy, cậu không hề có một ý niệm nhỏ nhoi nào về nguồn gốc thân thế hắn cả.

– Nếu em hỏi trên đời này ai yêu em nhất, thì đó chính là tôi.

– He… Hero! Anh tưởng lừa được tôi sao? Dừng… dừng ngay cái trò bệnh hoạn này của anh lại! Thả tôi ra mau!

– Tôi sẽ chứng minh cho em thấy Shim Changmin.

Trong một vài phần nghìn giây, Changmin cảm thấy hối hận về bất kỳ điều gì cậu vừa nói khiến Jaejoong nổi giận, vì nhìn vào đôi mắt hắn bây giờ, nếu có thể quay ngược lại thời gian, cậu thậm chí sẽ nhốt mình trong phòng khách sạn 24/7 hoặc kè kè bên đám bảo vệ như hình với bóng, kể cả cháy nhà cậu cũng không dám ra ngoài, để bị rơi vào tay hắn thế này. Đôi mắt hắn sắc lạnh lóe lên những tia kỳ quái như thể muốn ăn tươi nuốt sống cậu ngay bây giờ vậy.

– He… Hero à… tôi xin lỗi… anh có thể… cởi trói cho tôi… rồi chúng ta nói chuyện nghiêm túc… có được không?

– Tôi có món quà này muốn tặng cho em.

Bỏ ngoài tai lời cầu xin của cậu, Jaejoong lôi ra một chiếc hộp nhung đen, bên trong có hai chiếc khuyên một to một nhỏ và một cây kim nhọn.

– Chúng sẽ rất hợp với em đấy.

Nội dung ẩn

Chưa kịp buông lời thắc mắc, tiếng nói của cậu lại bị đôi môi hắn nuốt trọn. Changmin đủ thông minh để nhận ra rằng mọi chống cự đều là vô ích, đặc biệt với một kẻ đầu óc không bình thường thì bất cứ phản ứng nào không phù hợp đều có thể gây ra những hậu quả không mong đợi. Hắn có thể giữ cậu ở đây mà tra tấn cho thỏa cơn điên rồi tệ hơn nữa, chơi chán hắn sẽ giết cậu, vứt xác chỗ nào đó và ngay ngày hôm sau, đây sẽ là tin hot nhất trên tất cả các mặt báo tại Đại Hàn dân quốc. Đó là cái viến cảnh xấu nhất mà cậu không muốn nghĩ đến chút nào.

Rồi Changmin lại được phen bất ngờ vì nụ hôn này của hắn hết sức dịu dàng và âu yếm, khác hẳn lúc đầu. Đôi tay Jaejoong mạnh mẽ nâng cơ thể cậu dựa vào ngực hắn, góp phần giảm bớt sức nặng lên hai vai Changmin đang mất dần cảm giác. Hắn nhẹ nhàng xoa khắp lưng cậu rồi lần đến vùng bụng phẳng mịn, kéo dần lên trên vuốt ve nơi đầu ngực căng cứng vì bị kích thích.

Changmin cắn môi cố ngăn tiếng rên rỉ thoát ra. Dù xấu hổ vô cùng nhưng cái cơ thể chết tiệt này chẳng còn nghe lời cậu nữa rồi. Thành thử tâm trí có rủa xả tên khốn kia chết đến vạn kiếp cũng không toàn thây, cơ thể cậu vẫn cứ háo hức đón nhận sự hưng phấn hắn mang lại.

– A A A…

Changmin hét lên khi sự đau đớn đột ngột nơi nhạy cảm trước ngực như mũi khoan xoáy thẳng lên não bộ còn mải mơ màng. Jaejoong vừa cắn cậu, rất mạnh, theo sau đó là cảm giác đau nhói như da thịt bị xuyên thủng. Những giọt lệ bất trị thi nhau tuôn rơi từ khỏe mắt Changmin làm ướt đẫm khuôn mặt thanh tú.

Jaejoong thích thú đưa lưỡi liếm đi vết máu đọng lại trên chiếc khuyên hắn vừa gắn nơi ngực trái Changmin. Tiếng hét thất thanh của cậu đối với hắn là âm thanh ngọt ngào nhất, góp phần đánh thức con quỷ dục vọng đang ngủ vùi trong hắn. Mạnh bạo lột cả quần trong lẫn quần ngoài cậu đang mặc xuống tận đùi, hắn đưa mắt ngắm nhìn báu vật dần lộ ra. Thật thú vị, ra Minnie thật nhỏ nhắn dễ thương, nhất là khi nó run rẩy như đang cầu xin hắn trêu đùa vây. Không chần chừ, Jaejoong lấy chiếc khuyên lớn bó chặt nó lại rồi cúi xuống, một hơi ngậm hẳn nó vào miệng.

Chưa kịp thoát khỏi nỗi kinh hoàng khi nhìn thấy chiếc khuyên lủng lẳng trên ngực mình, Changmin đã bị tấn công bởi một làn sóng cảm xúc khác. Kỹ năng của hắn quá điêu luyện, khiến cậu không thể ngăn bản thân mình cương cứng theo mỗi kích thích ngày càng nhanh mạnh cũng như những tiếng rên rỉ dâm đãng cứ tự động thoát ra mà không thể kiểm soát. Nhưng cùng lúc với sự sung sướng đến tột cùng cậu có thể cảm nhận được hiểm nguy mỗi khi chạm phải hàm răng sắc như dao của hắn… Changmin cũng không hiểu tại sao bản thân mình đã thèm muốn đến cùng cực, dục vọng cũng không thể thoát ra được. Từng đợt đau đớn xen lẫn khoái cảm giày vò, khiến cậu khổ sở đến phát khóc, quằn quại trong vô vọng.

– Làm ơn…

Jaejoong không những không dừng lại mà còn tăng tốc kích thích cái khối cương cứng, nóng hổi trong miệng mình. Bàn tay hắn luồn ra sau bóp chặt cặp mông săn chắc, lần mò nơi tiểu huyệt rồi không hề báo trước đưa một ngón tay khai thông ấn vào.

– A… không… đừng… xin anh… làm ơn… tha cho tôi…

Cậu càng van xin, hắn càng kích thích. Một ngón tay, hai ngón tay rồi ba ngón tay di chuyển ngày càng nhanh mạnh, xâm nhập ngày càng sâu hơn khiến cả cơ thể Changmin cứ giật nảy lên từng hồi. Hai chân cậu cũng nhũn ra khuỵu xuống, làm sức nặng lại dồn hết lên đôi tay. Nhưng cậu vẫn không thể giải thoát. Tất cả như dồn cậu đến bờ vực của sự chịu đựng.

– Hero… làm ơn…

Cảm nhận được tiểu huyệt của Changmin được nới rộng, Jaejoong mới dừng việc đem lại khoái cảm kiêm hành hạ cậu. Hắn thích thú nhìn ngắm công trình có một không hai của mình rồi lôi máy ảnh ra ghi lại khoảnh khắc đáng nhớ này. Khuôn mặt Changmin đỏ hồng vì dục vọng và men say, nước mắt càng góp phần làm vẻ đẹp của cậu tăng phần dâm mị. Khắp cổ, ngực, bụng và cả hai đùi là vô số dấu hôn ngân đỏ hồng xen kẽ vết răng cắn nay đã thâm tím lại, nổi bật trên làn da trắng ngần không tì vết. Và điều làm hắn kích thích nhất, chính là hai chiếc khuyên lấp lánh, một trên ngực, một bao quanh dục vọng của Changmin, không cho cậu giải thoát.

– Làm ơn cái gì hả Changmin? – Nâng cằm cậu lên, Jaejoong vừa liếm đi dóng nước mắt nóng hổi vừa rót vào tai cậu chất giọng trầm trầm nguy hiểm của hắn, thỏa mãn khi cả người cậu run lên từng hồi.

– Làm ơn… cho tôi ra đi…

Quả thật lúc này Changmin không ý niệm được cậu đang nói cái gì nữa. Tâm trí cậu chỉ còn tập trung vào nỗi bức bối vượt quá giới hạn chịu đựng khi dục vọng bị kìm kẹp. Cậu chỉ mong sao hắn hãy giết quách mình đi, ngay lúc này, không thì hãy giải thoát cho cậu.

Jaejoong đi ra sau lưng Changmin rồi quỳ xuống, một tay hắn tiếp tục màn tra tấn phần đàn ông của cậu đã cương cứng hết mức, tay kia nâng cằm cậu lên bắt đối mặt với tấm gương lớn trước mắt.

– Nhìn đi Changmin. Em là của tôi. Tất cả, cơ thể này, linh hồn này, đều là của Kim Jaejoong này, rõ chưa?

– Không…

– Nói đi rồi tôi sẽ đưa em lên tận mây xanh. – Vừa nói bàn tay hắn vừa siết chặt, khiến Changmin không khỏi hét lên đau đớn. – Sao hả?

– Tôi… tôi là của anh… Kim Jaejoong… làm ơn…

– Ngoan lắm.

Đó là tất cả những gì cảnh báo cho sự xâm nhập của hắn. Dù trước đó Jaejoong có chuẩn bị cho cậu tương đối kỹ càng nhưng với kích thước của hắn, nơi hậu đỉnh của Changmin vô cùng chật khít khiến cậu tưởng cơ thể mình vừa bị xé toạc làm hai.

– Thả lỏng nào Changmin… tôi yêu em… tôi yêu em… tôi yêu em…

Tâm trí Changmin không còn có được một suy nghĩ nào minh mẫn, hay nhận biết bất kỳ chuyện gì xảy ra xung quanh mình. Cậu chìm đắm trong từng nhịp khoái cảm thay thế nỗi đau đang ào ạt trào tới như cơn đại hồng thủy cuốn bay tất cả.

Cuốn đi cả chính bản thân cậu.

Vào bóng tối vô tận.

————————-

Changmin thề có mặt trời trên cao bên ngoài cửa sổ kia, cậu vừa có một cơn ác mộng khủng khiếp nhất trong 20 năm có mặt trên đời. Đó không thể là sự thật vì nếu là thật thì có lẽ cậu chẳng còn tồn tại mà cảm nhận cái gì được nữa.

Nhưng dường như mọi thứ không phải là mơ.

Giật mình tỉnh dậy từ một cơn ác mộng, Changmin không khỏi nhăn mặt đau đớn khi toàn thân cậu phản đối bất kỳ chuyển động nào, dù là nhỏ nhất. Mí mắt cậu sưng mọng và nóng hổi, nặng trĩu không chịu mở ra. Phải mất đến cả phút cậu mới có thể thu vào tầm mắt cảnh vật xung quanh.

Cậu đang nằm trên chiếc giường king size trải lông thú trắng muốt vô cùng sang trọng và êm ái, giữa một căn phòng cũng không kém phần quí phái được trang hoàng bằng những món đồ cổ kiểu cách tinh tế mà cậu biết là rất đắt tiền. Trên người cậu khoác tấm áo choàng bằng lụa hảo hạng vô cùng thoải mái, có điều nó không giúp gì mấy trong việc giảm thiểu sự đau đớn hiện hữu khắp người cậu lúc này, nhất là nơi hậu đỉnh thỉnh thoảng vẫn nhói lên từng cơn khó chịu. Khẽ mở vạt áo ra, nhìn chiếc khuyên yên vị nơi ngực trái, Changmin đành chịu thua mà chấp nhận tất cả đều là sự thật.

Một sự thật mà đến thông minh như cậu cũng không thể tưởng tượng được sẽ xảy ra với mình.

Hắn, tên khốn đó, có thể quay lại bất cứ lúc nào. Cậu phải chạy trốn khỏi đây càng sớm càng tốt.

Cố lết từng bước chậm rãi đến chiếc bàn nhỏ dưới bậu cửa sổ để xem giờ, cậu không ngạc nhiên lắm khi phát hiện ra mình đã bất tỉnh những hai ngày. Quả thật nếu được cậu chẳng muốn tỉnh dậy nữa. Một cơn gió nhè nhẹ thoáng qua làm tấm rèm voan tung bay, mang theo những âm thanh kỳ lạ như tiếng sóng vỗ rì rào. Vội vã nhìn ra ngoài, cậu không tin nổi vào mắt mình nữa. Trước mặt cậu là một đại dương biển trời mây nước mênh mông không có bến bờ.

Mình đang ở chỗ quái nào thế này?

Đột nhiên có âm thanh từ xa vọng tới làm Changmin giật bắn cả người. Mặc cho cơ thể gào hét phản đối, cậu phải chạy khỏi đây ngay, trước khi tên quái vật đó quay lại hắn sẽ giết cậu mất. Trốn được rồi nhất định cậu phải khiến hắn muốn sống không ra sống, muốn chết không được chết.

Quyết tâm là vậy, nhưng đứng trước hành lang dài tưởng chừng như vô tận với vô số cánh cửa chạm khắc tinh vi, cậu tưởng như mình rơi vào mê cung không có lối thoát, đánh mở từng phòng tìm lối ra.

– Changmin! Changmin! Em đâu rồi?

Tưởng ta sẽ nằm đó chờ chết chắc?

Nghĩ vậy nhưng khi nghe tiếng bước chân ngày càng gần, cậu không khỏi hoảng hốt, vội trốn vào một phòng gần nhất. Đóng cửa lại rồi định tìm chỗ ẩn nấp, Changmin đứng im như bị chôn chân tại chỗ.

Bởi vì căn phòng này, đâu đâu cũng có hình ảnh của cậu.

Vô số tấm ảnh và poster đủ kích cỡ phủ kín các bức tường từ sàn cho đến trần nhà. Cả tủ kính to chiếm hết một mặt tường chỉ chứa tạp chí có hình ảnh và tin tức của cậu, những show cậu diễn, những chương trình cậu tham gia. Bên cạnh đó là một giá các thể loại băng đĩa, album cậu hát, một số cái còn có đến vài phiên bản khác nhau.

Tất cả đều mới cứng và sạch bong, không dính một hạt bụi.

Thế này là thế nào?

Choáng ngợp trước những gì mình vừa khám phá, Changmin không để ý mình đã chạm tới chiếc bàn gỗ to rộng ở giữa phòng. Những thứ trên đó còn khiến cậu sửng sốt hơn nữa.

Youngwoong, chủ tịch câu lạc bộ Changmin fan club bên Trung Quốc.

Hero, chủ tịch câu lạc bộ Changmin fan bên Nhật Bản.

Và cái gì đây, Kim Jaejoong, giám đốc điều hành tập đoàn giải trí SM tại Hàn quốc.

Cái gì? Anh ta là sếp của mình?

Ừ thì giám đốc chưa bao giờ ra mặt… nhưng thế thì tại sao anh ta lại đối xử với mình như vậy chử?

Vô cùng bối rối trước hàng loạt câu hỏi phát sinh từ những khám phá về “kẻ khốn kiếp” kia, Changmin quên luôn cả việc cậu đang chạy trốn, rồi một khung ảnh nhỏ lọt vào tầm mắt, bàn tay cậu vô thức cầm lên.

– Cậu làm gì trong này? Ai cho cậu vào đây?

Tiếng quát giận dữ làm Changmin giật mình buông tay. Chếc khung ảnh rơi xuống sàn khô khốc, hàng trăm vết nứt chi chít trên kính cắt vụn hình ảnh hai con người đang tươi cười rạng rỡ.

– Joongjie?

– Changmin…

– Anh là Joongjie?

– Changmin à… anh có thể giải thích…

– Giải thích cài gì? Đồ khốn… anh đúng là tên khốn…

Jaejoong vội chạy đến kéo cậu tránh xa đám thủy tinh vỡ trên sàn kẻo trong lúc xúc động, bàn chân trần của cậu mà bị thương thì hắn cũng đau lắm. Changmin cố gắng vùng vẫy, bao ký ức cậu cố chôn dấu trong suốt 5 năm qua bỗng nhiên tràn về.

– Buông tôi ra! Chẳng phải chính anh bỏ rơi tôi sao? Chúng ta thề thốt sẽ bỏ trốn, vậy mà anh bỏ tôi lại.

– Anh không muốn em phải sống khổ sở. 5 năm trước anh không là gì, nhưng giờ anh có tất cả trong tay, trở thành một người xứng đáng với em rồi. Bố em sẽ không thể ngăn cản chúng ta được nữa. Mà dù ông ấy có ngăn cản, anh cũng không để vuột mất em đâu! Changmin à… hãy tin anh…

– Đồ khốn… không đời nào tôi tin anh… hức… anh biết rõ là tôi… hức… vậy mà còn đối xử với tôi như vậy?

– Anh xin lỗi… – Ôm vào lòng một Changmin nức nở như đứa trẻ, Jaejoong cố hạ giọng vỗ về cậu – Xin lỗi vì đã để em đợi quá lâu… anh xin lỗi vì đã làm em đau… Nhưng quả thật anh quá nóng giận khi em không nhận ra anh…

– Anh nhìn lại mình đi! – Cậu hét lên – Anh thay đổi thế này, biệt tăm biệt tích năm năm trời… làm sao tôi nhận ra anh được chứ? Tôi tưởng anh chết mất xác chỗ nào rồi cơ…

– Anh xin lỗi Minnie à… anh xin lỗi… cũng vì anh yêu em quá thôi…

——————–

Khẽ vuốt những lọn tóc mềm lòa xòa trước trán Changmin, đôi mày Jaejoong khẽ nhíu lại khi điện thoại của hắn rung tới tấp. Nhìn tên người gọi đến, hắn vội vã ra ngoài để khỏi làm cậu thức giấc.

/Anh Hai à, anh chơi thế là không đẹp nha! Tự nhiên anh lại xông ra làm anh hùng cứu mỹ nhân thế thì bọn em làm sao kiếm được phần thưởng/

– Ha ha, không sao, anh thưởng tất cả đứa nào tham gia cuộc săn hôm nay, chúng mày cứ ăn chơi đi, thanh toán vào tài khoản của anh. Nhớ xử lý gọn vụ đặt máy quay trong phòng của Changmin ở khách sạn đấy.

/Woa, anh Hai hôm nay hào phóng thế. Em biết rồi. Cám ơn anh Hai/
Jaejoong gập điện thoại lại chấm dứt cuộc gọi. Trên mặt hắn xuất hiện một nụ cười thập phần đen tối.

Bằng bất cứ giá nào, miễn là con mồi ở trong tay ta.

End

au để phần còn lại cho rds tha hồ tưởng tượng nhá :24:

Forbidden Love – p1

Trái cấm
Forbidden Love

Au: Kisonpizu a.k.a Kizu
Pair: JaeMin, HoMin, hint JaeHo (một mối quan hệ vòng tròn thứ thiệt)
Gene: Khoa học viễn tưởng, tâm lý học, hành động, sad, angst, HE (theo một khía cạnh nào đó).
Rating: 15+
Disclaim: Au mà là God thì họ sẽ thuộc về au.
Summary:

Nếu yêu em là tội lỗi, anh sẵn sàng biến thành quỷ dữ, bẻ gãy đôi cánh trắng của em và kéo em cùng xuống địa ngục tăm tối này.

Note: Au rất sozi, fic nì em Min bị hành hơi bị ác. Lần đầu tiên viết thể loại twisted, hy vọng fic đạt được mức điên như mong đợi :24: … tất cả các nhân vật đều rất… đáng ghét, nhưng cũng rất đáng thương (nghe đã thấy au hâm rồi)

Posted Image

Chap 1

Dreams
Những giấc mơ

“Mình đang ở đâu thế này…?”

Changmin nghĩ mình đã mở miệng thốt ra câu hỏi đó, vậy mà chẳng hiểu sao cậu không nghe thấy âm thanh nào cả. Nhưng điều đó cũng không làm tâm trí của cậu mấy phần bận tâm, khi mà nó đã quá kinh ngạc trước quang cảnh xung quanh.

Cậu đang đứng trong một không gian n chiều, giống như lơ lửng ở tâm của một khối cầu rỗng khép kín, với hai bán cầu một trắng một đen chia đều nhau. Điều quái dị là bản thân cậu như bị dính chặt tại vị trí phân giữa hai mảng sáng tối đó, muốn nhúc nhích di chuyển cũng không được.

Đây không phải lần đầu Changmin gặp phải giấc mơ này… Nhưng chính sự lặp lại của nó càng khiến cậu cảm thấy bất an. Nó không gớm ghiếc như những bộ phim kinh dị, cũng không hẳn là cơn ác mộng khủng khiếp thông thường. Nó chỉ khiến cậu không hề muốn tỉnh dậy chút nào vì theo sau giấc mơ là cơn đau đầu dữ dội kéo dài hàng giờ liền.

Những lúc như vậy Changmin thật mong có ai hảo tâm hãy chặt phăng cái đầu của mình đi.

Thế nên xét theo khía cạnh nào đó, với Changmin, đây chẳng khác nào cơn ác mộng.

Và đêm nay cơn ác mộng lại lặp lại.

“Gabriel…”

Changmin giật mình nhìn quanh, cố xác định hướng phát ra tiếng nói. À mà cũng không hẳn là tiếng nói nghe thấy bằng tai theo những quy luật vật lý mà nhân loại hiện có. Bằng cách nào đó, “âm thanh” ấy xuất hiện trong đầu cậu.

“Gabriel… Đến đây… Gabriel…”

“Gabriel là ai?”

“Ha ha ha… đến đây… Gabriel…”

Tràng cười man rợ xen kẽ giữa những tiếng rên rỉ lạnh xương sống như mũi khoan nhọn hoắt xuyên thẳng vào tâm trí mờ mịt của Changmin. Đôi mắt cậu mở lớn nhìn chăm chăm vào khoảng tối bên bán cầu đen, nơi dần xuất hiện ba đốm đó lợt lạt.

Đôi mắt ma mị không tròng và cái miệng nham nhở rộng ngoác, thẫm một màu máu đỏ, nhào đến như muốn nuốt chửng lấy cậu. Changmin vội vã giơ cả hai tay lên chống đỡ. Chỉ đến lúc này cậu mới nhận ra cánh tay mình đẫm đầy máu tanh.

Á Á Á !!!!

Changmin vùng dậy như thể bị gắn lò xo vào lưng. Sức bật quá mạnh khiến cậu ngã lăn xuống sàn đau điếng. Đôi mắt cậu hoảng loạn trong đêm tối. Hai bàn tay bất giác chà xát vào nhau.

Chúng vẫn khô…

Không có mùi máu…

Chỉ là giấc mơ thôi… chỉ là giấc mơ thôi… ugh…

Tay bịt chặt lấy miệng, cậu vội vã mở cửa để lết đến phòng vệ sinh với tốc độ nhanh nhất có thể. Cơn đau đầu đang đến. Đau đến nỗi cậu không thể có được một suy nghĩ nào minh mẫn. Đau đến nỗi dạ dày cậu quặn thắt dữ dội. Đau đến mờ cả mắt, muốn ngất đi mà không được…

Lúc này thì cái bồn cầu bỗng nhiên trở thành người bạn vô cùng thân thiết, nên vừa thấy nó Changmin liền nào đến ôm lấy, rồi nôn thốc nôn tháo. Như thể cậu muốn tống khứ cả ruột gan của mình ra vậy.

Chuyện gì đang xảy ra với cậu thế này.

…………

– Uh… hôm nay em dậy sớm vậy Minnie?

Rời mắt khỏi bữa sáng của mình, Junsu kêu lên sửng sốt khi thấy người vừa bước vào gian bếp nhỏ. Nó thắc mắc cũng chẳng có gì lạ vì Changmin thường thức khuya làm việc ban đêm nên Yunho chủ động sắp xếp cho cậu làm ca chiều. Nếu một ngày nhìn thấy cậu xuất hiện trước 10 giờ sáng, Junsu, một cách nghiêm túc, sẽ cho rằng đó là báo hiệu sắp có chuyện không hay xảy ra, nhất là khi đôi mắt to tròn của cậu thâm quầng như con gấu trúc còn nước da thì xanh tái, chắc cắt cũng không còn giọt máu nào chảy ra.

Changmin chỉ cười nhẹ rồi im lặng ngồi xuống. Nói đúng hơn là cậu không còn hơi sức để trả lời, mà cậu cũng không có ý định làm điều đó. Thể nào Junsu cũng tổng công kích bằng một loạt những câu hỏi khác cho thỏa trí tò mò, thành ra tốt nhất tránh được thì hơn. May mà sáng nay, sau khi vật vã trong nhà vệ sinh, cậu bò về phòng an toàn không bị ai phát hiện. Changmin không muốn để mọi người biết sức khỏe của cậu có vấn đề vì điều đó sẽ ảnh hưởng đến toàn đội. Bất giác cậu len lén đưa mắt nhìn người thanh niên cao lớn đang đứng bên cửa sổ, mong rằng anh không nhận thấy sự khác thường vì nếu anh hỏi, cậu không thể không trả lời, cũng không thể nói dối.

Nên với anh thì cậu tuyệt đối không thể để anh biết.

Bằng mọi giá.

Vẫn với tác phong kiệm lời vốn có, đôi mày Yunho khẽ chau lại khi anh kín đáo quan sát cậu em út. Trong lòng anh bỗng trào lên một cảm giác kỳ lạ, một thứ hỗn hợp pha trộn những lo lắng, bất an và có chút buồn. Họ là một đội, nếu có vấn đề gì Changmin nên chủ động chia sẻ. Gần đây cậu có vẻ gầy đi nhiều, cái áo phông cũ nay thùng thình như cái bao tải. Anh nhớ mình có bóc lột sức lao động của cậu lắm đâu. Dạo này họ tạm thời không có nhiều việc để làm.

Ôi những tháng ngày trời yên biển lặng.

Đặt ly café uống dở xuống bệ bếp, Yunho tiến lại gần, ân cần đặt tay lên vai Changmin. Anh chỉ định hỏi thăm cậu, vậy mà chẳng hiểu sao anh lại có cảm giác cậu vừa giật mình một cái, dù là rất nhẹ.

– Em ổn chứ Changmin?

– Uh… em… em ổn mà… cám ơn hyung.

– Nếu có chuyện gì cứ nói với hyung.

– Vâng…

– Nếu Junsu mà bắt nạt em thì cứ nói với hyung.

– Yah! Yunho hyung! – Junsu hét lên ai oán khi tên mình tự nhiên bị đưa ra trong một điều kiện không tưởng – Làm như em bắt nạt được Minnie vậy!

Trước bộ mặt phụng phịu của người ngồi đối diện, Changmin không khỏi bật cười, núi đá trong lòng cũng như được dỡ bỏ phần nào. Yunho luôn biết cách nói chuyện với người khác và khiến họ tin tưởng, một khả năng mà cậu nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ có.

– Em muốn ăn gì cho bữa sáng? Ngũ cốc hay sandwhich?

– Cho em cốc café… – Changmin ngập ngừng nói. Thực sự thì dạ dày của cậu bây giờ không thể chịu nổi bất kỳ sự xâm lăng nào. Nhưng cậu rất cần caffein để giữ đầu óc tỉnh táo.

– Không! Thực đơn của em sẽ không có café nếu không có cái gì khác đi kèm – Vừa nói anh vừa đặt xuống trước mặt cậu ly cacao nóng thơm phức.

– Nhưng hyung cũng uống…

– Hyung khác!

Changmin định kỳ kèo mặc cả thêm mà không ăn thua vì Yunho đánh trống lảng bằng cách chuyển sự chú ý của mình đến Yoochun vừa bước qua cửa bếp. Bấu chặt mười đầu ngón tay quanh cốc cacao ấm, cậu không thể ngăn bản thân dõi theo mọi chuyển động của Yunho dù tận sâu trong đáy lòng, cả nỗi đau lẫn hy vọng vẫn còn nguyên đó, gặm nhấm và giày vò cậu. Nhưng nếu bảo cậu rời xa anh… đau khổ có thể biến mất đấy, vì người chết rồi thì làm sao còn cảm xúc gì. Nếu phài rời xa Yunho, với Changmin, đó là bản án tử hình. Cậu cố gắng không nghĩ đến nó, và mong rằng sẽ không có ai nhắc đến điều đó.

– Các chàng trai!!!

– Ugh…. Rain hyung!!! Hyung có cần xuất hiện vào lúc sáng sớm như vậy không? Em mới ăn được một thìa à…– Yoochun vò đầu bứt tai càu nhàu. Dù nụ cười rạng rỡ luôn ngự trị trên mặt Rain, nhưng gã biết, đó chỉ là chiếc mặt nạ giả tạo, anh chẳng bao giờ mang đến tin tốt cả.

– Phòng họp!

Với mệnh lệnh ngắn gọn, Yunho trở lại với tác phong chuyên nghiệp mỗi khi thực hiện nhiệm vụ. Với cương vị người đội trưởng, anh luôn tuân thủ mọi nguyên tắc và rất nghiêm khắc với các thành viên trong nhóm của mình. Thế nên việc họ trở thành đội cảnh sát ngầm giỏi nhất của chính phủ cũng không có gì quá kỳ lạ.

Junsu vội kích hoạt công tắc bí mật cài dưới tủ bếp, một góc sàn ngay dưới chiếc bàn ăn mà họ ngồi quanh liền mở ra, để lộ cầu thang dẫn xuống căn cứ bí mật nơi tầng hầm bên dưới.

Thế là tạm biệt những tháng ngày trời yên biển lặng.

…………………

– Giới thiệu với các cậu, công trình nghiên cứu mới nhất của Chính phủ. Nanotron là dạng vật chất có tính oxy hóa các chất hữu cơ rất cao. Đây có thể là vũ khí tấn công chiến lược mà cũng có thể là vũ khí hủy diệt quy mô lớn nếu nó rơi vào tay kẻ xấu.

– Khoan đã Rain hyung, hyung nói nó oxy hóa cao tức là…

– Chúng được lưu giữ trong các hộp chứa làm bằng hợp kim đặc biệt. Tuy ở thể lỏng nhưng khả năng bốc hơi của chất này rất cao. Chỉ cần một microgram chất này phát tán vào không khí bây giờ, tất cả chúng ta trong căn phòng này sẽ biến thành tro bụi trong chưa đầy 5 phút.

– Ugh… nhiều lúc em thấy các nhà khoa học chẳng qua toàn là lũ tâm thần hết – Yoochun chống cằm nhận xét, trên mặt thể hiện rõ sự kinh tởm – sao họ có thể nghĩ ra những thứ như vậy chứ?

– Nhiệm vụ của chúng em lần này là gì? – Không để câu nói hài hước của Yoochun ảnh hưởng đến không khí buổi họp, Yunho, người im lặng từ đầu đến giờ lên tiếng khởi đầu vấn đề chính.

– Trưởng nhóm nghiên cứu của chiến dịch này là Kangta. – Rain tiếp tục – Về căn bản ông ta nắm toàn bộ thông tin về cách chế tạo nanotron. Trụ sở đã mất liên lạc với Kangta từ 12 giờ trước. Chuyện này chưa bao giờ xảy ra… lãnh đạo yêu cầu các cậu tìm ra Kangta và mang ông ấy trở về bình yên càng sớm càng tốt. Đó là nhiệm vụ lần này của White Knight.

– Hyung có lầm không? – Junsu thốt lên – Em công nhận vụ này rất là to tát, nhưng thông thường việc tìm người thường do cảnh sát đảm nhiệm vì họ có nguồn nhân lực dồi dào hơn. Tụi em có mỗi 4 người…

– Tất nhiên là sự việc không chỉ đơn giản như vậy… vật này được tìm thấy trong xe của Kangta.

Trên màn chiếu xuất hiện một tấm card in hình thập tự đen với đôi cánh đen ở hai bên. Vừa trông thấy nó, sắc mặt của cả ba người Yunho, Junsu và Yoochun đều tối sầm lại.

– Fallen Angel.

Cái tên vừa thoát khỏi đầu môi Yunho khiến tâm trí Changmin bừng tỉnh khỏi trạng thái kinh ngạc trước nét mặt căng thẳng của ba người kia. Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy biểu tượng của nhóm sát thủ nguy hiểm nhất châu Á và cũng là đối thủ đáng gờm nhất của White Knight, biệt danh nhóm của cậu. Changmin mới nhập đội 1 năm nên chưa từng đụng độ Fallen Angel nhưng qua lời kể của đồng nghiệp, đó là những kẻ khát máu có năng lực siêu nhiên rất kỳ quái. Ngoài ra, giữa White Knight và Fallen Angel luôn tồn tại một cuộc chiến không bao giờ kết thúc.

Một cuộc chiến giữa chính nghĩa và thế lực đen tối.

– Đó là lý do tại sao các cậu được triệu tập. Fallen Angel có mạng lưới ở khắp nơi do đó việc huy động lực lượng lớn cảnh sát tìm kiếm sẽ đánh động chúng. Với lại khi đụng độ thì hiện tại chỉ có White Night có khả năng đối phó với các Angel. Chắc hẳn có tổ chức ngầm nào đó đứng sau hợp tác với chúng. Nếu khai thác được công thức chế biến từ Kangta, chúng có thể sản xuất nanotron hàng loạt với quy mô lớn. Rồi không chỉ Hàn Quốc mà cả thế giới đều bị đe dọa. Vậy có những ai tham gia vụ này?

– Em tham gia – Yunho trả lời ngay lập tức, như thế lúc nào anh cũng có sẵn lựa chọn đó vậy.

– Ok, vậy em với Junsu cũng tham gia.

– Em nữa… – Changmin vội vã nói. Vụ này có vẻ rất khó khăn nhưng cậu cần rèn luyện khả năng thực chiến và phối hợp với các thành viên khác trong đội.

– Em chắc chứ Changmin? – Yunho lo lắng hỏi – Dạo này em có vẻ không khỏe, nên nghỉ ngơi chút đi.

– Em ổn, thật đấy. Rain hyung, em tham gia.

– Tinh thần thế là rất tốt! Tất cả tài liệu cần thiết đã ở đây rồi. Hyung đi đây, chúc thành công, White Knight!

– Bi, Rain hyung! Mọi người, chúng ta bàn kế hoạch luôn.

………………

Một mình trong căn phòng họp tối om với ánh sáng duy nhất từ chiếc máy chiếu, đôi mắt Yunho vô cảm, lơ đãng nhìn vào khoảng không trước mặt nhưng trong đầu anh, ký ức đang chạy đua như những con ngựa chiến. Bàn tay anh vô thức siết chặt lại, móng tay cắm vào da thịt đến bật máu nhưng anh không quan tâm đến nỗi đau thể xác này. Lúc sáng Rain mang tin đến anh đã cố gắng kiềm chế bản thân, không bộc lộ cảm xúc trước mặt mọi người. Ngay cả một kẻ lạnh lùng và trầm lặng như anh, nhưng chỉ cần nghe đến cái tên Fallen Angel cũng đủ khiến máu trong từng huyết quản Yunho sôi lên giận dữ. Năm năm đã trôi qua, nhưng một khi mối thù chưa trả, anh sẽ không bao giờ dừng lại, cho đến khi tiêu diệt tên Fallen Angel cuối cùng.

Anh tuyệt đối không thể để lịch sử lặp lại.

RẦM!!!

Âm thanh lạ như tiếng sập cửa vang lên kéo sự tỉnh táo của Yunho trở lại. Ngay lập tức linh tính nghề nghiệp mách bảo anh phải cảnh giác cao độ. Sống trong hiểm nguy, không chỉ mình anh mà tất cả bọn họ, những White Knight không bao giờ được mất cảnh giác, ngay cả trong nhà của mình. Anh lại là đội trưởng, đảm bảo an toàn cho các thành viên khác là trách nhiệm của anh. Họ không chỉ là đồng nghiệp mà còn là gia đình duy nhất anh có.

Nắm chặt thanh đoản kiếm trong tay, Yunho nhẹ nhàng rời phòng họp, đóng cửa hầm bí mật rồi lần theo từng âm thanh nhỏ nhất trong khi kiểm tra từng phòng một. Anh lo lắng cũng phải, đã 2 giờ sáng, mọi người đều đang say ngủ, vậy âm thanh ấy từ đâu ra ngoài khả năng duy nhất là có kẻ đột nhập vào nhà? Đứng trước cửa phòng Changmin, Yunho lưỡng lự đôi chút rồi khẽ đẩy cánh cửa đang khép hờ. Đôi mắt anh mở lớn ngạc nhiên khi thấy vài thứ giấy bút tung tóe trên mặt sàn, màn hình máy tính vẫn chi chít đầy cửa sổ nhưng người thì không thấy đâu cả. Rồi một tràng âm thanh bất thường khác vọng tới. Trong lòng Yunho chợt vô cùng lo lắng.

– Changmin! Em ổn chứ?

Cả người Changmin sững lại như tượng đá khi nghe thấy giọng nói thân quen, bàn tay cậu bấu chặt lấy bồn cầu đến trắng bệch, cơn đau đầu vẫn chưa dứt.

Cậu đã bị phát hiện!

Tại sao lại là anh? Trong tình trạng tồi tệ này?

Yunho vội vã trao cho Changmin cốc nước để súc miệng. Anh càng cảm thấy bất an khi cậu quay đi trốn tránh ánh mắt mình.

– Em thấy trong người thế nào? Anh gọi Yoochun đến xem cho em nhé?

– Không! Không, em ổn.

Cậu hoảng hốt khẳng định. White Knight là một tổ chức bí mật rất ít người biết đến và do mức độ nguy hiểm của công việc, họ thường xuyên bị thương nên trong đội ít nhất phải có một người có khả năng điều trị các chấn thương và bệnh tật thông thường. Chỉ khi nào cần đến đại phẫu, họ sẽ được chuyển tới khu điều trị mật của Chính phủ để bảo đảm sự an toàn. Trong nhóm, Yoochun đảm đương vai trò này và với tính khí của Yunho thì Changmin biết, chắc chắn anh sẽ dựng cổ gã dậy bằng mọi giá để xem bệnh cho cậu.

Còn Changmin thì cậu hoàn toàn không muốn tình trạng hiện tại của mình bị phát hiện. Nếu chuyên gia như Yoochun kiểm tra sức khỏe, cậu sẽ không thể che giấu được gì nữa.

– Ugh… chắc tại hồi tối… em ăn nhiều quá ấy mà… em bị đau bụng chút thôi…

– Em có ăn mấy đâu mà bảo ăn nhiều hả? Lại lên cơn đau dạ dày sao? Thôi hôm nay đừng làm việc nữa, đi ngủ sớm đi.

– Nhưng… em vẫn đang…

Nghĩ đến trách nhiệm mình được giao chưa hoàn thành, cậu định mở miệng phản đồi nhưng vừa đứng dậy Changmin liền xây xẩm mặt mày, may mà anh đỡ lại kịp, không thì cậu đã lăn quay ra sàn. Thấy vậy Yunho bế thốc cậu lên đưa về phòng mặc cho nạn nhân la oai oái vì sửng sốt. Anh còn lạ gì cái đầu ương bướng của Changmin nữa. Đặt cậu xuống giường, kéo chăn đến tận cổ, anh trừng mắt đe dọa khi thấy cậu có ý định vùng dậy.

– Cho đến 10 giờ sáng em không được rời khỏi cái giường này nghe chưa? Thuốc đau dạ dày đây, uống rồi ngủ đi, không thì mai làm việc thế nào được? Em mà không nghe hyung ngồi đây canh chừng đấy!

– Chẳng lẽ em đi vệ sinh cũng không được sao? – Cậu nhăn nhó khi bị đối xử như con nít. Yunho không nói gì, chỉ bật cười vò rối mái tóc cậu. Nếu là người khác làm thế, hẳn tay hắn đã lìa khỏi chủ, nhưng với anh, Changmin không những không giận mà cậu còn mong đợi từng giây phút được anh quan tâm – Cám ơn hyung, Yunho.

– Khách sáo thế? Minnie là em út đáng yêu của hyung mà.

– Hyung… cũng ngủ sớm đi…

– Uh, chúc ngủ ngon Minnie.

Thấy Changmin xoay người kéo chăn kín nửa mặt, Yunho mới yên tâm về phòng mình. Anh nào biết rằng cậu quay đi để giấu những giọt lệ bất trị vừa tuôn ra từ khóe mắt. Anh nào biết rằng từng lời nói của mình chẳng khác những lưỡi dao tàn nhẫn cứa lên trái tim Changmin.

“Em mãi chỉ là em út của hyung thôi sao, Yunho?”

………………..

– Kibum, lại đây, đừng làm phiền Lucifer.

Heechul vội vã kéo cậu em nhỏ khi thấy thằng bé định chạm vào người thanh niên đang ngồi im như tượng trên chiếc ghế bành. Mái tóc vàng rực bao lấy khuôn mặt góc cạnh nam tính như tỏa ra một vầng hào quang xung quanh hắn.

– Heechul hyung, Đức Ngài đang làm gì thế?

– Đang gieo mầm.

– Gì cơ? Gieo mầm là sao?

Gieo mầm trong những giấc mơ.

TBC

Chân dung JaeMin

Lần nì moi ảnh ra tập dzẽ hẳn hoi đây!

Còn nữa nè ^^

Có khá khẩm hơn hem?

 

Chibi Jaemin = super cute

Posted Image

Posted Image

hàng cực độc nè

Posted Image

nhìn cũng đẹp đấy chứ?