Tag Archives: MinJae

[Eng ver] The mask (The other side of you) [MinJae]

The mask (The other side of you)

Au: Kizu aka Kisonpizu
Pair: MinJae
Gene: Let consider it is pink, happy ending for sure
Rate: PG 13
Disclaim: Only the story line belongs to me, unfortunately, not the actors.

The mask
The other side of you

Stepping out of the studio, I silently curse under my breath at the sight of all water droplets called rain falling from the sky. There was all sunny an hour ago, I had planned for a little walk after work …although it seems to be impossible for me to show my face in public without drawing attention, or in other words, trouble. Celebrities have the good and the bad like that. You will never have a second of peace and privacy. But at least getting out there is still better than staying in closed spaces all day, either four walls of the studio or inside of the car, or being suffocated by the surrounding crowd of fan.

However, I, Shim Changmin, still love this career so much that only if no one is interested in buying my new album anymore, then I will retire. And that day seems to be far far far away. ^^

The stupid rain becomes heavily. The roads are all empty, everything is blurring white in the rain. Occasionally few cars pass by sending the water splashing. Standing under the porch waiting for the manager to bring the car over, a somewhat crazy idea comes cross my mind… But if you’re my fan then you’ll know it better, no matter how crazy it is, I’ll do it, once interested.

– Minnie? Where are you going? The manager will be here in a minute.

– I’ll come back soon.

With an umbrella just borrowed from a staff, I laugh softly at the sight of Yunho’s worried face. It looks like in his mind, I am still a 17 years old boy. Hm… hard to blame him. I always act as his CUTE, GENTLE and WELL BEHAVED little brother.

————–

This is not a bad idea; I should do it more frequently. The feeling of relaxing when walking around without fear of being chased by fans, plus raped by starring eyes or gossiped behind my back (while I can still hear it), is amazing.

Summer rain is heavy and persistent.

Rain is God’s tears for man.

———————— ——–

I hate rain. Extremely and absolutely hate it. For God’s sake, of all time, why does it have to pour down in such a rare holiday for us? Thank for that, instead of going somewhere to play for relief, I stick to die at home as an 60 years old man.

Wake up. Eat. Watch TV. Sleep. Wake up again.

Still raining.

Play games. Eat more. Sleep more. Wake up again.

Still pouring nonstop.

Looking at Chun hyung who is sleeping like a dead log in the other bed, a little jealousy crawls in my mind.  

Plus the clock was ticking on and on and on as if it is trying to torture my already bad mood.

Stretching my arms like a lazy cat, I decide to go to the kitchen to find food before losing my control and generously giving Yoochun hyung some kicks out of jealousy. I’m also not too dump to do that, and absolutely still love life very much. Because once I touch him, SuSu will make me regret it forever.  

Passing by the living room, I catch a glimpse of Jaejoong hyung. I opened my mouth with an intention to call but no words come out when I have a better sight of him.  

He is sitting on the sofa with knees close to his chest, looking out of the window in daze. From the corner of his eye, a glistening tear finds its way down a smooth and flawless white cheek, slightly touches a pair of tightly closed pink lips then disappears.

 Everyone says he is pretty, I don’t know what they will say if they can catch this sight of him.  

For me, he is nothing different from an angel.

Even though he has a habit to act all crazy and silly in public.

– Minnie?

Being caught peeking at the other man, I put on an act of carelessly looking around, pretend not to see him quickly wiping away the tears in the conner of his eyes.

– Don’t tell you are looking for food again? Breakfast, lunch, afternoon snack, hey, leave some food for our dinner!

– If you could make it stops raining then I would do as you say!

– Oh then hyung will pray for it to rain forever so that you can eat to your heart content, until you are too big to get through the front door!

Putting back a mask you wear every day, you try to talk back. I don’t know why but I feel a little angry knowing that he is trying to conceal his feelings from me like that.

– So do you like rain that much?

– No …

– Why?

– Because rain is the tears of God …

———————

I know Jae hyung became an orphan at a very young age, but that was the first time I knew that on the day his parents died, it also poured down heavily like this. Maybe the rain was the reason of the accident when their car crashed into the cliff. Maybe what he said was true, as rain was the tears of heaven for them.  I did not argue with him on this matter. Jaejoong’s beliefs have nothing to do with the world’s peace.
———————–

– Pretending all the time, do you not feel tired? You can be yourselves with me.

———————

Maybe in this life, I will never be able to forget the stunned face of Jaejoong at that time. He did not expect to get that line from a boy like me or because I exposed the fact that he was always acting, or both, I do not know. However I will never tell him the reason why I know his act. Because between us, somehow, we are not much different.

We are all idiots.

Just to protect ourselves from being hurt.

—————–

UYNH!!! (Sound of thunder drum)

—————– ——

The extremely loud thunder drum makes me jump out of my skin in surprise. The whole apartment shakes slightly in protest. The ceiling light blinks on and off then turns off, leaving the two of us in the pale light of the raining afternoon reflecting through the window glass.

I’m not sure if it is just my imagination, but it seems that Jaejoong tightens his hands around his legs, hugging them closer to his chest and then rolls into the corner of the sofa. From this angle, his half light half dark face turns into a white shade of pale, his upper lip is gently trembling and blood almost bursts out of the teeth mark on his lower lip.

– Minnie?

Jaejoong slightly startles at the moment my hand touches his shoulders. I like to hear my name called out by his sweet voice even though no word can convey my hatred for this nickname because it makes ​​me feel like in the eyes of others, I will never be able to grow up. Unlike my tenor voice, his voice is all soft and warm, sometimes a little gentle, but when he is shaking like this, it is completely weak and fatigue.

I want to hear he calls out my name more, with that sweet sound of his.

– What… what are you doing?

– Sh … it is okay. I told you, you can be yourselves with me.

——————- ——-

It was the first time I held Jaejoong. He was confused and tried to pull away at first, but the second thunder immediately turned him into an obedient little kitty in my arms.

I was surprised that my arms were so loose around him…

I was stunned when my shirt was tightly clutched in his trembling long thin fingers…

I was happy at the feel of his warmth; his steady breathing and heartbeats against mine…

I do not know what was wrong with me at that time to initiate such a crazy act. I love my family, Yunho hyung, Chun hyung, SuSu and Jaejoong, as my dear siblings.

Especially Jaejoong.

Maybe because what he wants the world to see is completely different from mine. They said opposite poles of a magnet are attracted to each other. At first that is simply nothing more than curiosity.

But since I’ve known that we are exactly the same, only our masks are different, gradually something starts to grow deep down in my heart.

———————

– Why did you do that?

– I’m so sorry … you will understand …

———————- ——–

For a long time, I do not understand, and stubbornly do not want to understand. I was angry, very angry, to the point of putting all the blame on him, for causing such a hideous scar in our hearts.

But when time passes by, I cannot stop myself thinking about Jaejoong, cannot bring myself to forget his pure tears that day nor the warmth when he nestled close to my chest, where my heart strangely jumped up and down with joy.

I thought I was smart … but am I just a childish jerk who only believes in the cover of everything? We had been together for many years … but in the moment of anger, I automatically threw away whatever we had. Who cared for us from such a little thing as a meal or daily needs? Who always encouraged us when we were so tired and depressed? Who was always willing to give us his shoulders to lean on whenever we needed? The one who needs a family the most… can be anyone but him?

I have never realized such things before.

Only accidentally capturing his moments of weakness, I stupidly think I understand everything about him.

Now seeing him being increasingly emaciated show after show; his bright but tired eyes covered with dark shade; and some nonchalant statements in his personal website, I really want to rush to his side… to strip down all of the fake masks he carefully put on.

All of them.

—————— ——

UYNH!!! (Sound of thunder drum again)

—————— ——

Groaning thunder sounds, lightning slits the dark dull sky above my head. Looking at the water bubbles on the road, I know that the rain is far from over. My head suddenly fills with countless questions, all focusing on a single object.

What is he doing at this moment? Will he hide himself in the conner and cry?

Besides me, does anyone know the “little” secret he tries to hide?

Is there anyone to comfort… and protect him… until he is calm enough to put on his daily cheerful mask?

————— —–

– Minnie ah … please don’t tell anyone…

– Okay … only if you agree to increase the daily meal for me!

– You devil!

—————– ——

His falling tears …

Not the first time nor the last.

Not the only one.

– Taxi!

—————— ——

Honestly … maybe I’m too stupid beyond words, or I was pushed by a devil, that here I am, standing like a stone in front of this apartment for three residents.

Without a mirror, I can guess how bad I am right now with wet hair and soaking clothes covered in mud, not mention my state of being breathless.

But I don’t even mind to care about my own image anymore. Calming down a bit I am immediately attacked by a giant question: Why am I here?

After that incidence, we haven’t been in touch, nor met each other.

It is not because Jaejoong tried to have a clear cut. It’s because of my stubbornness to cut all ties with them. You know, when you are angry, you will have such decisions that make you regret for the rest of your life.  So do I. After two or three failed attempts, he no longer tries to contact me.

At the beginning, I myself desired a good reason, but the time passes, it is meaningless to dig up the grave of the past.

Therefore standing here, I really do not know what to do, what to say if I meet Jaejoong.

I do not know… what I will do if I meet the three of them.

I do not want to rub more salt into the bleeding wound of our hearts with my own hands … It is too painful already.

I … should not come here.

– Minnie?

My whole body petrified at the familiar voice calling my name from behind. Maybe the time has stopped, pulling everything into a frozen state of fear, including my heart.

Am I dreaming? How can …

– Minnie … please don’t go.

Hearing Jaejoong’s sobbing voice, I suddenly find the answer that I have been searching for so long.

To my surprise, it is extremely simple and short, actually.

—————- ——

– How do you know that I was standing at the door?

The question bursts out of curiosity when I’m comfortably sitting in his living room, putting on his dry clothes, a little short but hell that I care. My brain is normally not too dull but actually at the moment it is really too stupid to come up with any interesting subject to chat.

What should I say since I know everything happens around him?
Jaejoong also has not said a word since the moment he pulled me into the house, threw me some dry clothes and gave me the cup of tea which was too salty to drink and hot enough to burn my tongue off, then he has been sitting silently in the conner like a naughty boy in punishment.

That makes me cannot help myself wondering whether he actually wants me to be here or not.

Well, I admit that my last question is somewhat bored and silly, but at least he should answer rather than provides the silent treatment and quietly hands me the phone.

“Minnie comes, hyung. Chunnie and I will go to Yunho hyung’s place first okay!”- From Susu.

What?

Why … Why … Why …

What is this?

I am not sure whether I screamed out loud that question but all I hear is Jaejong’s chuckle.

– You guys … still in touch? How can I not have a clue about this?

– Yunho told us that you were still angry, so we’ll wait until you feel better … Susu and Chunnie came home to pick me up but seeing you so they left before us.

Truly I have lost both my voice and mind. Now if I think about it… It seems that Yunho hyung did talk about the three before. He also knows all of JYJ’s songs… sometimes he sneaked out alone at night …

I thought he had a girlfriend.

So…

Honestly I’d love to run to Yunho and scream out loud, for leaving me out of the game like this. Then the familiar ringtone rang.

Okay Yunho hyung, I also have some business to “deal” with you now!

“Minnie ah, so you find out after all? I’m sorry. We are in the usual hot pot restaurant now. Remember to bring Jaejoong then”.

– Yah! Yunho hyung!

He hung up, before I have a chance to utter a word.

– I’m glad you came, Minnie.

In the noisy background sound of the rain, I can clearly hear Jaejoong’s voice. Looking at his face, I just want to pull him into my embrace and hug him tightly.

My angel is back.

– I’m so sorry, Jaejoong …

– Why sorry? Minnie is not at fault… I have to thank you for coming instead.

– I’m sorry … I should come much sooner …

– It’s only because Minnie does not want to remove your mask.

– Huh?

– When you are with me …  You can be yourselves… wearing mask all the time, it’s too tired, right? You were the one who told me that, remember?

– Jaejoong …

Looking into his sparkling eyes, I see my own image. Is this me without a mask? So I also can make such a happy and sincere expression like that.

– I love you, Jaejoong.

Whispering in utter infatuation, I am drowning into the sweetness of his constantly trembling soft lips against mine. Looking at his beautiful face filled with emotions, the corners of my mouth unconsciously pull up in a gentle smile.

You are the one who gave me the right to be “free” around you, aren’t you?

You should be prepared yourselves before giving such an offer, Jaejoong.

—————– ——

Each of us has our own masks, one, two, three of them … I am not sure how many. They are similar or different… I do not care.

All I want to know is that I am the one who remove your masks.

And you are the one who remove mine.

That is enough.

 

End

[one shot] Mask (The other side of you)

[one shot] Mask (The other side of you)

Au: Kisonpizu a.k.a Kizu
Pair: MinJae
Gene: Cứ cho là pink đi…, HE nhá
Rate: 13
Disclaim: Tình tiết thuộc về au, đáng tiếc là diễn viên thì hem.

The mask
The other side of you

Bước ra khỏi phòng thu, tôi ngán ngẩm than vãn khi ngày càng nhiều những giọt nước được gọi là mưa từ trên trời rơi xuống. Một giờ trước còn nắng ráo là thế, cứ tưởng xong sẽ được đi dạo đây đó đôi chút… mặc dù việc chường mặt ra đường với tôi mà không gặp rắc rối thì đúng là không tưởng. Làm người nổi tiếng có cái hay mà cũng có cái dở thế đấy. Nhưng chí ít được ra ngoài cũng còn đỡ hơn suốt ngày cứ ru rú trong không gian chật hẹp, không phải bốn bức tường thì cũng là trong xe, hoặc bị đám đông chèn ép đến nghẹt thở.

Tuy vậy Shim Changmin tôi đây vẫn rất yêu quý cái nghề này, thành ra chắc đến khi nào album tôi hát bán không còn người mua nữa thì tôi sẽ giải nghệ.

Cơn mưa quái quỷ càng lúc càng nặng hạt. Đường xá giờ vắng ngắt, trắng xóa trong mưa. Thỉnh thoảng vài chiếc xe phóng qua làm nước bắn tung tóe. Đứng dưới mái hiên chờ anh quản lý đánh xe tới, trong đầu tôi bỗng nảy sinh một ý tưởng hơi bị điên rồ một tí… Nhưng nếu bạn là fan cuống của tôi thì bạn cũng biết rồi đấy, dù có dở hơi đến mấy nhưng tôi sẽ vẫn làm, một khi đã thích.

–    Minnie? Em đi đâu đấy? Anh quản lý sắp đến rồi.

–    Em sẽ về sớm.

Tay cầm chiếc ô mới mượn của người nhân viên bên cạnh, tôi không khỏi bật cười trước khuôn mặt lo lắng của Yunho hyung. Hyung ấy nghĩ tôi vẫn còn là thằng ranh 17 tuổi hay sao. Hm… cũng chẳng trách hyung được. Tôi lúc nào chẳng là đứa em NGOAN NGOÃN, HIỀN LÀNH, DỄ THƯƠNG của hyung ấy.

————–

Đây quả là một ý tưởng không tồi, tôi phải làm thường xuyên mới được. Cái cảm giác thư thái dạo phố mà không sợ bị fan rượt cộng dòm ngó cộng bàn tán sau lưng mà bản thân vẫn nghe thấy thật là dễ chịu.

Mưa mùa hạ lớn và dai dẳng.

Mưa là nước mắt trời khóc thương con người.

————————

Tôi ghét mưa. Ghét cực kỳ. Tại sao trời lại mưa vào đúng ngày nghỉ hiếm hoi của cả nhóm thế này cơ chứ? Nhờ vậy mà thay vì đi đâu đó chơi cho khuây khỏa, tôi lại phải chết dính ở nhà như các cụ già 60 thế này.

Dậy. Ăn. Xem ti vi. Ngủ. Dậy.

Vẫn mưa.

Chơi điện tử. Ăn tiếp. Ngủ tiếp. Dậy.

Vẫn mưa.

Ngó sang giường bên thấy Chun hyung ngủ say như chết mà thèm.

Lại được cái đồng hồ cứ tíc tắc, tíc tắc như càng muốn tra tấn sức chịu đựng của tôi vậy.

Vươn vai vài cái, tôi quyết định mò xuống bếp tìm đồ ăn trước khi không kiềm chế được mà đạp mấy phát vào hyung ấy vì ghen tị. Tôi cũng chưa ngu đến mức làm thế đâu, vẫn còn yêu đời lắm. Đụng vào Yoochun thể nào Su ú cũng cho tôi ra bã.

Lướt qua phòng khách, thoáng thấy bóng Jaejoong hyung, cái miệng tôi mở ra định gọi mà cứng ngắc trước cảnh mình vừa thấy.

Hyung ngồi bó gối trên chiếc sopha, hướng nhìn ra cửa sổ. Từ khóe mắt hyung một giọt lệ long lanh chảy dài xuống gò má trắng mịn màng không tì vết, lướt qua đôi môi hồng căng mọng đang mím chật rồi biến mất.

Mọi người bảo hyung đẹp, tôi không hiểu họ sẽ nói được điều gì khi nhìn ngắm hyung lúc này?

Với tôi, hyung không khác nào một thiên thần cả.

Chẳng bù những lúc trước mặt công chúng toàn làm mấy trò hâm dở thôi.

–    Minnie?

Thoát khỏi tình trạng trồng tượng khi bị phát hiện đang nhìn trộm, tôi làm bộ ngó nghiêng giả vờ không thấy cảnh hyung vội vã đưa tay quệt qua khóe mắt.

–    Đừng bảo là em lại đi tìm đồ ăn nữa đấy nhé! Ăn trưa, ăn chiều, để dành chút thực phẩm cho cả nhà ăn tối đi!

–    Nếu hyung bảo trời tạnh mưa thì em sẽ ngừng ăn!

–    Ô thế thì hyung sẽ cầu mưa dài dài để em ăn cho đã, đến khi thành thùng phi đi không lọt cửa mới thôi!

Mang lại chiếc mặt nạ thường ngày, hyung xỏ xiên tôi. Tự nhiên trong lòng tôi lại có chút bực bội khi hyung che giấu cảm xúc của mình như vậy.

–    Hyung thích mưa đến vậy cơ à?

–    Không…

–    Sao vậy?

–    Vì mưa là nước mắt của trời…

———————-

Tôi biết Jae hyung sớm mồ côi cha mẹ, nhưng đó là lần đầu tiên tôi biết ngày cha mẹ hyung ra đi, trời cũng mưa xối xả thế này. Có thể cơn mưa chính là lý do khiến chiếc xe của họ mất lái đâm vào vách núi. Cũng có thể đúng như hyung nói, mưa là nước mắt của trời khóc thương họ. Tôi không tranh luận với hyung ấy. Niềm tin của Jaejoong chẳng ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới cả.
———————–

–    Cứ phải giả bộ vậy hyung không thấy mệt sao? Với em hyung cứ thoải mái.

———————

Có lẽ cả đời này, tôi cũng không thể nào quên được khuôn mặt sững sờ của Jaejoong lúc ấy. Hyung không ngờ nhận được câu nói đó từ một thằng nhóc như tôi hay vì tôi vạch trần việc hyung luôn đóng kịch? Tôi không rõ, mà cũng có thể là cả hai. Có điều lý do làm thế nào mà tôi biết được thì tôi sẽ không bao giờ nói cho hyung biết. Vì chúng tôi, xét trên khía cạnh nào đó, không khác gì nhau.

Ngốc.

Nhưng để khỏi bị tổn thương.

—————–

UỲNH!!!

—————–

Tiếng sấm nổ long trời lở đất làm rung chuyển cả căn hộ khiến tôi không khỏi giật bắn cả người. Chiếc đèn trên trần nhấp nháy rồi tắt lịm, bỏ lại chúng tôi dưới ánh sáng lợt lạt buổi chiều mưa phản chiếu qua ô cửa.

Không hiểu có phải do tôi tưởng tượng hay không, nhưng dường như đôi tay Jaejoong xiết chặt hơn, ôm lấy đôi chân rồi hyung ấy cuộn tròn vào góc ghế. Từ góc nhìn này của tôi, gương mặt hyung nửa sáng nửa tối tái nhợt hẳn đi, bờ môi trên khẽ run rẩy còn môi dưới không khéo sắp bật máu bởi vết răng đến nơi rồi.

–    Minnie?

Tiếng Jaejoong hoảng hốt vang lên giây phút bàn tay tôi chạm vào bờ vai hyung. Tôi thích nghe hyung gọi tên tôi dù cái biệt danh ấy tôi vốn ghét cay ghét đắng vì nó khiến tôi có cảm giác trong mắt người khác, mình không thể nào lớn lên được. Khác với chất giọng cao chót vót của tôi, giọng nói của hyung trầm ấm và dịu dàng, đôi lúc lại có chút mềm mỏng, còn khi hyung run rẩy thế này thì nó hoàn toàn yếu đuối.

Tôi muốn nghe hyung gọi tên tôi nhiều hơn, bằng âm thanh ngọt ngào đó.

–    Em… em làm gì thế?

–    Sh… không sao đâu. Em đã bảo với hyung là với em thì cứ thoải mái mà.

——————-

Đó là lần đầu tiên tôi ôm Jaejoong. Lúc đầu hyung còn bối rối cố làm trò, nhưng đến tiếng sấm thứ hai thì ngay lập tức biến thành con mèo nhỏ trong lòng tôi.

Có đôi chút ngạc nhiên khi vòng tay tôi bao quanh hyung vẫn còn thừa thãi…

Có đôi chút sững sờ khi ngực áo mình bị những ngón tay hyung thon dài siết chặt…

Có đôi chút hạnh phúc khi cảm nhận hơi ấm của hyung, nhịp thở của hyung đều đều…

Tôi không hiểu lúc đó đầu óc mình có vấn đề gì mà chập cheng đến vậy. Tôi yêu quí tất cả gia đình tôi, Yunho hyung, Chun hyung, Su ú và Jaejoong, như anh em ruột thịt.

Đặc biệt là Jaejoong.

Có thể vì những thứ hyung cho thế giới nhìn thấy hoàn toàn khác tôi, nam châm trái chiều thì hút nhau, nhưng đó đơn thuần chỉ là sự tò mò không hơn.

Nhưng kể từ khi biết được chúng tôi hoàn toàn giống nhau, chỉ có chiếc mặt nạ là khác, trong lòng tôi dần nhen nhóm một thứ gì đó thật khó định hình.

———————-

–    Tại sao hyung làm thế?

–    Hyung xin lỗi… rồi em sẽ hiểu…

———————-

Đã một thời gian dài tôi không hiểu, và cũng ương bướng không muốn hiểu. Tôi đã giận, rất tức giận, đến mức đổ lên đầu hyung tất cả tội lỗi gây ra những vết sẹo gớm guốc khó lành trong lòng năm người chúng tôi.

Nhưng chẳng hiểu sao thời gian trôi qua, tôi không thể ngừng nghĩ về Jaejoong, không thể nào quên được giọt nước mắt tinh khiết của hyung ấy ngày nào, không thể nào quên được hơi ấm khi hyung nép sát vào ngực tôi, nơi trái tim tôi nhảy nhót tưng bừng rộn rã đến kỳ lạ.

Tôi nghĩ mình thông minh… nhưng có khi nào tôi chỉ là kẻ ấu trĩ tin vào bề nổi của sự việc hay không? Chúng tôi ở bên nhau bao năm trời… vậy mà chỉ trong phút giây giận dữ, tôi nghiễm nhiên quăng sạch tất cả. Ai là người chăm lo cho chúng tôi từ bữa ăn đến sinh hoạt hàng ngày? Ai là người động viên cổ vũ chúng tôi mỗi khi mệt mỏi đến rời rã? Ai là người sẵn sàng đưa ra bờ vai cho chúng tôi nương tựa mọi lúc mọi nơi? Người cần một gia đình nhất, chẳng phải là hyung sao?

Trước đây tôi chưa từng nhận ra những chuyện như vậy.

Chỉ vô tình bắt được khoảnh khắc hyung gỡ bỏ mọi hàng rào bảo vệ, tôi dương dương tự đắc mình đã hiểu được hyung.

Giờ nhìn hyung ngày càng gầy mòn qua từng show diễn, đôi mắt vẫn sáng nhưng thâm quầng mỏi mệt kèm theo những dòng tâm sự lửng lơ không đầu không cuối trên website cá nhân, tôi rất muốn chạy đến bên hyung… để lột sạch tất cả cái đống mặt nạ giả tạo mà hyung dày công tô vẽ.

Tất cả.

——————

UỲNH!!!

——————

Tiếng sấm rền rĩ vang lên, chớp rạch trời loang loáng. Nhìn đám bong bóng cứ thành rồi vỡ trên mặt đường, tôi biết rằng cơn mưa này còn lâu mới dứt. Trong đầu tôi bỗng tràn ngập vô vàn câu hỏi, nhưng chỉ tập trung vào một đối tượng duy nhất.

Lúc này hyung đang làm gì? Còn trốn vào góc nào đó mà khóc không?

Ngoài tôi ra, có ai biết đến cái bí mật “nho nhỏ” ấy của hyung không?

Có ai ở bên an ủi hyung… bảo vệ hyung… cho đến khi hyung đủ bình tĩnh mà đeo lại chiếc mặt nạ thường ngày hay không?

—————

–    Minnie à… đừng nói cho ai biết nhé…

–    Được thôi… nếu hyung đồng ý tăng khẩu phần ăn hằng ngày cho em!

–    Thằng quỷ!

—————–

Giọt nước mắt hyung rơi…

Không phải lần đầu tiên và cũng sẽ không phải là lần cuối cùng.

Không phải lần duy nhất.

–    Taxi!

——————

Thật tình… một là tôi ngốc quá thể đáng, hai là chắc chắn tôi bị ma xui quỷ khiến, nên giờ mới đứng chôn chân ở đây, trước căn hộ ba người ở này.

Chẳng cần gương tôi cũng đoán được bản thân mình tệ hại thế nào, đầu tóc ướt nhẹp, áo quần cũng không hơn, lấm lem bùn đất, đến thở cũng không ra hơi.

Nhưng tôi chẳng còn tâm trí nào để lo đến việc chấn chỉnh lại hình ảnh của bản thân nữa. Giờ bình tĩnh lại đôi chút tôi liền bị tấn công bởi câu hỏi to đùng: Tôi đến đây làm gì?

Kể từ sau sự kiện đó, chúng tôi không liên lạc, không gặp gỡ.

Cũng không phải là Jaejoong cố gắng tuyệt giao, mà là tôi ương bướng cắt đứt mọi mối liên hệ. Khi bạn tức giận, bạn sẽ có những quyết định mà sau này phải hối hận vô cùng. Tôi cũng vậy thôi. Sau hai ba lần không thành, hyung không cố gắng níu kéo nữa.

Bản thân tôi lúc đầu còn khao khát một lý do chính đáng, nhưng thời gian qua đi, nó chẳng còn ý nghĩa gì mà đào bới lên nữa cả.

Vậy nên giờ đứng đây, tôi thực sự không biết nên làm gì, nói gì nếu gặp Jaejoong.

Tôi không biết mình sẽ thế nào… nếu gặp lại cả ba người họ.

Tôi không muốn chính bàn tay này xát thêm muối vào vết thương lòng của chúng tôi… nó đã quá đau rồi.

Tôi… không nên đến đây.

–    Minne?

Cả người tôi sững lại hóa đá trước giọng nói thân quen gọi tên mình vang lên sau lưng. Thời gian như ngưng đọng kéo theo mọi thứ vào trạng thái bất động đến đáng sợ. Trong đó có cả trái tim tôi.

Tôi đang mơ ư? Sao có thể…

–    Minnie… đừng đi.

Nghe tiếng Jaejoong thổn thức, tôi chợt nhận ra câu trả lời mình tìm kiếm bấy lâu.

Đơn giản và ngắn gọn vô cùng.

—————-

–    Sao hyung biết em đứng ngoài cửa?

Yên vị trong phòng khách nhà hyung, khoác trên người bộ quần áo khô ráo hyung đưa, hơi cộc một tí nhưng mà tôi chẳng quan tâm. Cái đầu tôi vốn không ngu lắm nhưng thực sự lúc này nó chẳng sản xuất ra được chủ đề nào ra hồn để trò chuyện.

Biết nói cái gì khi mọi tin tức cập nhật về hyung tôi đều nắm rõ.
Hyung cũng chẳng hỏi han gì tôi, từ lúc gặp mặt hyung kéo tôi vào nhà, vứt cho bộ quần áo khô, pha cho cốc trà nóng bỏng miệng mặn chát rồi ngồi im lặng một góc như trẻ con hư bị phạt.

Thành ra tôi không rõ hyung có thực sự muốn tôi có mặt ở đây không nữa.

Tôi cũng công nhận câu hỏi vừa rồi của mình có phần ngớ ngẩn kiêm chán òm đi, nhưng ít ra hyung cũng phải trả lời chứ, đằng này vẫn lặng thinh mà đưa cho tôi cái điện thoại.

“Minnie đến đó hyung. Tụi em qua chỗ Yunho hyung trước nha!” – từ SuSu.

Cái gì?

Sao… sao… sao lại…

Thế này là thế nào?

Tôi không biết bản thân mình có hét lên câu hỏi đó không, chỉ nghe tiếng Jaejoong cười khúc khích.

–    Mọi người… vẫn liên lạc với nhau? Sao em không biết?

–    Yunho bảo em vẫn chưa hết giận, nên cứ để từ từ… SuSu với Chunnie về đón hyung nhưng thấy em đến nên chúng nó đi trước rồi.

Quả thật tôi bị á khẩu mất rồi. Giờ lục tìm trong đám ký ức hỗn độn… hình như có lúc Yunho hyung vẫn nhắc về họ, nhạc của JYJ thì không bài nào hyung ấy không biết… thỉnh thoảng còn lén lút ra ngoài buổi tối một mình…

Tôi cứ tưởng hyung ấy có bạn gái.

Ra là…

Thật tình tôi rất muốn lao đến trước mặt hyung ấy mà gào hét, vì đã gạt tôi ra thế này. Rồi tiếng nhạc chuông thân quen vang lên réo rắt. Được lắm Yunho hyung, tôi cũng đang muốn “tính sổ” với hyung đây!

“Minnie à, em phát hiện ra rồi hả? Hyung xin lỗi nhé. Mọi người đang ở quán lẩu nướng mọi khi ấy. Nhớ đưa Jaejoong đến nhé.”

–    Yah! Yunho hyung!

Mới kịp lôi tên hyung ra réo thì Yunho đã tắt máy mất rồi.

–    Hyung rất vui vì em đã đến, Minnie.

Trong tiếng mưa rơi rào rào, tôi vẫn nghe rõ mồn một giọng Jaejoong nói. Nhìn gương mặt hyung lúc này, tôi chỉ muốn lao đến ôm chặt hyung vào lòng.

Thiên thần của tôi đã trở lại.

–    Em xin lỗi, Jaejoong…

–    Sao lại xin lỗi? Minnie có lỗi gì đâu… hyung còn chưa cám ơn em ấy chứ.

–    Em xin lỗi… lẽ ra em nên đến sớm hơn…

–    Chỉ là Minnie không chịu gỡ bỏ mặt nạ của mình thôi.

–    Huh

–    Ở bên hyung em cứ thoải mái… vì đeo mặt nạ hoài… mệt lắm… chẳng phải chính Minnie đã nói với hyung như vậy sao?

–    Jaejoong…

Nhìn sâu vào đôi mắt trong vắt của hyung, tôi thấy hình bóng mình phản chiếu. Đây là tôi khi không còn mặt nạ sao? Thì ra tôi cũng có biểu cảm chân thành, hạnh phúc đến vậy cơ à.

–    Em yêu hyung, Jaejoong.

Thì thầm trong cơn mê đắm, tôi ngất ngây tận hưởng sự ngọt ngào từ đôi môi mềm mại của hyung không ngừng run rẩy. Trước khuôn mặt hyung tràn đầy cảm xúc đan xen, khóe miệng tôi nhoẻn cười trong vô thức.

Ai bảo hyung cho tôi quyền “tự do” là chính mình khi ở bên cạnh hyung?

Hyung nên chuẩn bị tinh thần chứ, Jaejoong.

—————–

Mỗi người chúng tôi đều mang mặt nạ, một cái, hai cái, ba cái… không rõ, chúng giống nhau hay khác nhau… không quan tâm.

Tôi chỉ cần biết mình là người gỡ bỏ mặt nạ của hyung.

Hyung là người gỡ bỏ mặt nạ của tôi.

Thế là đủ.

End

Au công nhận bài hát hem ăn nhập gì lắm với fic,  :13: , nhưng có phần nào đó giống với cảm nhận của bạn Min trong nì, và đặc biệt thích câu cuối “you and I begin” nên nhắm mắt quăng vô! Bà con chịu khó tiêu hóa nhá!